Chương 11

Phong Cảnh Bác giơ tay, xoa xoa giữa mày.

“ Hiểu Trúc, công ty của em tên gì thế? ”

Hiểu Trúc không có thực lực gì, cũng chỉ có gương mặt kia còn tạm được…… Tư chất như này đều ký, công ty này phải phế đến tình trạng nào chứ? Cũng hoặc là, ý của Tuý Ông không phải ở rượu, tưởng an bài diễn viên đi tiếp thu tiềm quy tắc đổi lấy tài nguyên?

Phong Cảnh Bác lo lắng sốt ruột, sợ đứa nhỏ ngốc nhà mình bị người lừa.

Lâm Hiểu Trúc cười cười: “ Công ty giải trí Tinh Diệu. ”

Lão tổng công ty - Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Công ty giải trí nhà y sắp phá sản? Không có, như mặt trời ban trưa.

Công ty giải trí nhà y đã lưu lạc đến mức muốn cho nghệ sĩ dưới trướng đi tiếp khách tìm tài nguyên? Cũng không, tự mình đầu tư đại hạng mục một đống.

“ Ông nội sắp xếp em tiến công ty nhỉ? ” Phong Cảnh Bác hồ nghi hỏi.

Lâm Hiểu Trúc lắc đầu: “ Không phải. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Công ty dưới trướng tập đoàn quá nhiều, y tinh lực hữu hạn, cố bất quá tới. Y trước đây cũng chỉ là xem báo cáo tài chính của công ty giải trí Tinh Diệu, rồi đưa ra một ít quyết sách trên cái nhìn toàn diện thôi. Y chủ yếu là đặt tinh lực trên phương diện địa ốc, nhưng giờ có lẽ y nên đi hiểu biết rõ hơn về công ty giải trí này của nhà mình.

Phong Cảnh Bác gõ gõ ngón tay lên bàn, mặt trầm như nước.

Lá trúc trên đầu Lâm Hiểu Trúc đều sợ tới mức run run. Cậu nhấp nhấp môi, thật cẩn thận hỏi: “ Làm sao vậy? ”

Có phải mình đã nói sai gì không, sao lão công lại không vui vậy chứ?

Tiểu khả ái trước mắt đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, Phong Cảnh Bác vội điều chỉnh lại biểu tình, cười cười với Lâm Hiểu Trúc.

“ Không, không liên quan đến em, anh chỉ là đột nhiên nhớ tới một chút sự tình mà thôi. Đúng rồi, Hiểu Trúc, vì sao việc điền từ này lại cần em tự tay làm lấy? Công ty giải trí Tinh Diệu cũng không phải là công ty nhỏ gì, cũng đâu đến mức liền một người viết lời cũng không có nhỉ? ”

“ Thật ra công ty cũng có người viết lời, nhưng người đại diện bảo em thử tự viết. Nếu viết tốt, liền không cần tìm người viết lời. Dẫu sao thì em cũng là người mới không danh khí gì, chỉ có thể mời được người viết lời có thực lực hữu hạn. ” Lâm Hiểu Trúc trả lời đúng sự thật.

Phong Cảnh Bác nhịn không được lại liếc mắt nhìn trương ca từ kia một cái.

Hiểu Trúc nếu có thể bị phân phải người viết lời có trình độ còn kém hơn Hiểu Trúc, thì công ty nhà y đã sớm mở không nổi nữa.

“ Anh xem xong chưa? Ca từ này em không có sao lưu, anh xem xong rồi, em liền gấp lại mang về đưa người đại diện xem. ” Lâm Hiểu Trúc nâng sữa bò nóng lên uống hai ngụm, đôi mắt tròn xoe lập loè sự hưng phấn.

“ Đây là lần đầu tiên em điền từ soạn nhạc viết ca, đợi sau khi thành phẩm ra tới, em sẽ cho anh nghe trước. ”

Còn về sau? Phong Cảnh Bác mãn đầu óc đều là nguy cơ trước mắt.

Sao y lại có thể để Hiểu Trúc giao ca từ cho người đại diện được chứ? Người đại diện còn không mắng chết Hiểu Trúc à!

“ Hiểu Trúc, em điền từ tuy rằng không tồi. Nhưng, người viết lời vẫn là lăn lộn lâu như vậy, bọn họ so với em càng hiểu biết thị trường âm nhạc hơn. Từ bọn họ làm chưa chắc tốt hơn em, nhưng khẳng định càng thêm chọc vào tim của đại chúng. Anh kiến nghị em vẫn là…… ”

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc nghiêm túc gật đầu, “ Anh nói rất đúng, mục đích chủ yếu của công ty chúng ta là kiếm tiền. Hiểu biết nhu cầu của người tiêu thụ, là rất cần thiết. Thế em trở về liền nói cho người đại diện, để hắn tìm người viết lời. ”

Phong Cảnh Bác vẫn chưa lơi lỏng: “ Hiểu Trúc, anh muốn nghe giai điệu em hát, có thể chứ? ”

Ca từ đều giàu có sự đồng thú như vậy, ca khúc có thể nghĩ. Chờ lát nữa lại tìm cái lý do, bảo Hiểu Trúc tìm người chuyên nghiệp biên khúc mới tốt.

Lâm Hiểu Trúc không nghi ngờ y, tay cậu khẩn trương nắm chặt góc áo, nhẹ giọng ngân nga.

Thanh âm linh hoạt kỳ ảo tức khắc vang lên trong thư phòng, mang theo vận luật chỉ có thiên nhiên mới có, lộ ra hơi thở mùa xuân ấm áp, lập tức liền lôi Phong Cảnh Bác trở lại mảnh rừng trúc trong mộng kia……

Đôi mắt Phong Cảnh Bác khẽ nhắm lại, tinh tế lắng nghe. Chậm rãi, y nâng lên tay, một tay đỡ đầu, mí mắt khẽ nhắm rốt cuộc hoàn toàn nhắm lại, hoàn toàn đắm chìm vào trong thế giới kia.

Đến khi, tiếng ca dần dần yếu bớt, rồi hoàn toàn biến mất.

Phong Cảnh Bác vẫn giữ nguyên tư thế, nhắm mắt nghe, tựa hồ còn chưa có thoát ra từ trong dư vị.

Lâm Hiểu Trúc cầm lấy bút ghi âm, lòng bàn tay toát ra mồ hôi mỏng. Cậu không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Phong Cảnh Bác, chờ mong đối phương đánh giá, giống hệt một đứa bé chờ mong người lớn tán thành.

Trong phòng im ắng, chỉ có tiếng hít thở nhợt nhạt của hai người.

Lâm Hiểu Trúc đợi vài phút, đều không có được đến nửa điểm đáp lại. Ánh mắt sáng lấp lánh dần dần ảm đạm, ý cười cũng rốt cuộc biến mất, thay thế chính là thật sâu lo lắng cùng không tự tin.

“ Lão công, có phải em ngân nga rất khó nghe không? ”

Phong Cảnh Bác giật mình mở to mắt, trong mắt cũng không có tiêu cự. Vài giây sau, y mới rốt cuộc hoàn toàn tỉnh táo lại từ trong giấc ngủ.

Y lại một lần, ở dưới tình huống không uống thuốc ngủ mà ngủ rồi. Ba lần đều cùng Hiểu Trúc có quan hệ, nếu nói là trùng hợp, kia không khỏi cũng quá trùng hợp.

“ Lão công, em quay đầu lại lại sửa sửa khúc. Anh nghe xong lâu như vậy, lỗ tai khẳng định không thiếu chịu tội, thực xin lỗi. ”

Lâm Hiểu Trúc cúi đầu, lộ ra xoáy tóc đáng yêu. Đôi tay cậu gắt gao nắm chặt vào nhau, thân thể thon gầy súc ở trên ghế, càng thêm nhược bất thắng y.

Cậu chỉ là một ca sĩ người mới, anh Lưu tám phần là không ôm chờ mong gì quá cao với cậu. Cậu làm ra khúc có ba phần cân lượng, anh Lưu liền không hề quá nghiêm khắc. Thật đáng buồn là cậu còn ngốc hề hề mà cho rằng chính mình xướng rất tốt, chạy đến trước mặt lão công tới mất mặt xấu hổ.

Lâm Hiểu Trúc chua xót trong lòng, trong mắt phiếm hơi nước nhàn nhạt, trong lòng rất hụt hẫng.

“ Không có, em xướng rất êm tai, anh rất thích. ” Phong Cảnh Bác thấy tiểu khả ái nhà mình đều sắp ủy khuất thành một quả cầu, vội bước qua ôm lấy bờ vai của cậu, nhẹ giọng dỗ dành.

“ Gạt người! ” Lâm Hiểu Trúc ngẩng đầu, vành mắt hồng hồng, “ Anh rõ ràng đều ngủ rồi. ”

“ Nếu em ở bên tai anh chế tạo chính là tạp âm, em cho rằng anh sẽ ngủ được sao? ” Phong Cảnh Bác chỉ dùng một câu đã đánh nát hoài nghi của Lâm Hiểu Trúc.

Lâm Hiểu Trúc khóe miệng khẽ nhếch, trong mắt mạo tinh quang: “ Thật sự? ”

“ Ừ. Tiếng ca của em rất có sức cuốn hút, anh hoàn toàn rơi vào trong. Anh cảm giác như mình đang nằm trên mặt đất phủ kín lá trúc, trên đỉnh đầu chính là cảnh xuân ấm áp, ai mà không muốn nằm ngoài tự nhiên vô ưu vô lự mà ngủ một giấc chứ? ”

Trước đó y còn không hiểu vì sao công ty mình lại ký với Hiểu Trúc, nhưng sau khi xong tiếng ca, y còn có gì mà không hiểu chứ?

Không phải người đại diện mắt mù nhặt người vô dụng, mà là chính y không biết nhìn hàng!

Lâm Hiểu Trúc tươi cười rạng rỡ, cất kỹ giấy cùng bút ghi âm. Cậu lê dép lê bôn hồi phòng ngủ, từ tủ quần áo lấy ra một chiếc cà vạt, lại “ Cọ cọ cọ ” mà chạy về thư phòng.

“ Lão công, anh nói giữa trưa muốn dạy em thắt cà vạt. ”

Phong Cảnh Bác tiếp nhận cà vạt, đặt lên lưng ghế. Y vươn tay, nhẹ nhàng chạm chạm trán Lâm Hiểu Trúc.

“ Buổi tối trở về rồi nói sau, hiện tại thời gian đã trễ, nên đi ngủ trưa rồi. ”

Trên vách tường thư phòng có treo một chiếc chung lớn phục cổ, kim đồng hồ mạ vàng đang yên lặng mà báo ra thời gian của giây phút này: 1 giờ rưỡi.

Ánh mắt Lâm Hiểu Trúc tối sầm lại: “ Được nha, lão công ngọ an. ”

Người bận rộn như Phong Cảnh Bác đây, tự nhiên là không rảnh ngủ trưa, y chỉ là hy vọng Lâm Hiểu Trúc ngủ trưa nhiều chút, đừng để mệt muốn chết rồi. Rốt cuộc cái nơi giới giải trí này, tưởng có được thời gian làm việc và nghỉ ngơi bình thường cũng không dễ dàng.

Sau khi Lâm Hiểu Trúc rời đi, Phong Cảnh Bác liền móc ra điện thoại, gọi cho giám đốc công ty giải trí Tinh Diệu.

“ Người nhà tôi muốn học âm nhạc, không có cơ sở. Anh sắp xếp một lão sư cho tôi, cuối tuần sau, liền đến nhà tôi dạy thêm. Còn có, hiện tại thị trường âm nhạc trả phí phát triển không tồi, có tương lai. Trong công ty phỏng chừng có không ít nguyên sang ca sĩ biết viết khúc, anh sắp xếp một chút, hảo hảo khai quật người mới, làm một tiết mục đẩy đẩy, nhìn xem có thể phủng ra mấy cái ca sĩ không. ”

Lời này nói được đường hoàng, tựa hồ không có nửa điểm ý tứ lấy việc công làm việc tư.

“ Vâng. ” Phó tổng cười cười, vuốt mông ngựa, “ Phong tổng thật là nhìn xa trông rộng! ”

Phong Cảnh Bác cảm giác mặt có chút nóng, cắt đứt điện thoại.

Tài nguyên trong nhà đều có, Hiểu Trúc muốn chơi âm nhạc, vậy để em ấy chơi đến tận hứng. Nhưng, nếu là làm được quá rõ ràng, thì dù công ty không ai dám gây sự, nhưng dân chúng phỏng chừng sẽ không có bao nhiêu hảo cảm với Hiểu Trúc. Suy xét đến điểm này, y mới rẽ cong chọn con đường này.

Đến lúc đó, phủng ra những người khác, công ty cũng có thể kiếm một bút. Hiểu Trúc có thể xuất đầu liền không gì tốt bằng, nếu là không thể xuất đầu, y liền tạp tiền, tiếp tục phủng!

——-

Buổi chiều, Lâm Hiểu Trúc về tới công ty.

Lưu Tân xử lý xong việc của những người khác, cũng tới kiểm tra tiến trình của Lâm Hiểu Trúc.

“ Video dạy nhạc phổ tôi đã nhìn một ít, có thể lý giải. Nhưng không dễ nhớ, tôi phỏng chừng còn muốn dùng nhiều chút thời gian học tập mới được. ” Lâm Hiểu Trúc móc ra tờ giấy viết ca từ kia.

“ Ca từ tôi đã viết xong. Sau khi lão công tôi xem qua, còn khen tôi đó. Nhưng, y nói người viết lời của công ty sẽ càng hiểu biết về nhu cầu thị trường hơn, vẫn nên là làm người viết lời chuyên nghiệp tới điền từ mới tốt. ”

“ Để tôi xem xem ca từ cậu viết. ” Trên mặt Lưu Tân lộ ra ý cười xán lạn.

Biết soạn nhạc, còn có thể viết từ, đúng là đứa nhỏ tốt.

Hiểu Trúc vừa vào nghề, không hiểu nhu cầu thị trường cũng bình thường. Đến lúc đó hắn chỉ dạy nhiều thêm một chút, chỉ đạo chỉ đạo, Hiểu Trúc rất nhanh là sẽ có thể thoát khỏi người viết lời, rồi tự mình viết lời.

Sau đó, Lưu Tân đã bị đồng ngôn trĩ ngữ ở trên giấy làm cho sợ ngây người!

Cái quái gì đây!

Hắn muốn mang chính là một idol ca sĩ hút phấn, lại không phải một ca sĩ chuyên môn hát nhạc thiếu nhi. Hơn nữa, nhạc thiếu nhi vẫn là trẻ em hát mới càng được hoan nghênh. Hiểu Trúc một cái người trưởng thành, cùng các bạn nhỏ cạnh tranh thị trường nhạc thiếu nhi……

Vớt không được mấy cái tiền, lăn lộn cái rắm! Chẳng lẽ về sau Hiểu Trúc muốn buổi biểu diễn nhạc thiếu nhi sao?

“ Hiểu Trúc, lão công của cậu nói rất đúng, tôi hiện tại liền đi tìm người viết lời cho cậu. Về sau, cậu cũng đừng lại viết lời, tôi cảm thấy công lực biên khúc càng cường, đem thời gian hoa ở trên viết khúc đi, nhiều viết mấy bài hát, so viết từ khá hơn nhiều. ” Lưu Tân mặt vô biểu tình mà nói.

Mệt lão công Lâm Hiểu Trúc còn khen ra được, đây là filter phải dày đến cỡ nào chứ!

Lâm Hiểu Trúc mờ mịt gật gật đầu: “ Tốt. ”

Vì sao cậu lại cảm thấy phản ứng của anh Lưu hình như có nơi nào không thích hợp lắm?

“ Còn có, về sau viết ca đừng mang về nhà cho người khác xem, cho dù là lão công của cậu cũng đều không được. ” Lưu Tân liếc mắt nhìn cậu một cái, “ Đây là cơ mật công ty, xảy ra chuyện, một giây làm cậu bồi đến táng gia bại sản! ”

Lâm Hiểu Trúc sửng sốt: “ Lão công của tôi cũng không được? ”

“ Phải! ” Lưu Tân nhịn không được muốn gõ đầu cậu ra, để nhìn xem đến cùng bên trong đều trang cái gì, “ Thường thức của cậu thật sự là quá không xong, tôi xem tôi phải rút ra cái thời gian, hảo hảo giải thích hợp đồng cho cậu nghe mới được. ”

“ Ừm, xin lỗi, khiến anh Lưu lo lắng rồi. ” Lâm Hiểu Trúc chột dạ gật đầu.

Lưu Tân nghe vậy, thần sắc cũng hòa hoãn xuống dưới.

“ Cậu gần nhất đều xuyên toàn thân là hàng hiệu, phỏng chừng trong tay lão công vẫn là có mấy đồng tiền. Nhưng cậu cũng không nên bởi vì điểm này liền thả lỏng cảnh giác, mang tư liệu ca khúc về nhà. Không được có lần sau, biết chưa? ”

Dựa theo quy củ, phạm vào sai lầm như vậy, là phải bị phạt. Nhưng, bình thường khi ca khúc bị tiết lộ không dẫn phát ra sự kiện gì, đều sẽ không có người so đo truy cứu. Rốt cuộc người đại diện cũng có lúc lo không hết, chỉ cần không gặp phải họa, người đại diện đều sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt.

“ Ừm. ”

Lâm Hiểu Trúc nặng nề gật gật đầu, liền kém lấy ra tiểu sách vở nhớ kỹ.

Hóa ra kể cả lão bản công ty cũng đều không thể được nghe được ca khúc trước khi tuyên bố…… Trường kiến thức!

——-

Buổi tối, trời đầy sao.

Phong Cảnh Bác đúng giờ về nhà, bồi Lâm Hiểu Trúc ăn cơm. Ăn cơm xong, Lâm Hiểu Trúc liền gấp không chờ nổi mà lôi kéo Phong Cảnh Bác tiến vào thư phòng, yêu cầu học tập cách thắt cà vạt.

Phong Cảnh Bác duỗi tay cầm lấy cà vạt trên lưng ghế, “ Thật ra thì, em có học hay không cũng không sao cả. Trong nhà có người hầu, không cần em bận rộn. ”

Lâm Hiểu Trúc lại lắc lắc đầu: “ Em tưởng làm chút chuyện vì lão công. ”

Phong Cảnh Bác bật cười.

Đời trước y đã tu luyện ra phúc khí bao nhiêu, mà đời này được gặp gỡ bé đáng yêu Lâm Hiểu Trúc này vậy.

Phong Cảnh Bác yên lặng quyết định, bảo luật sư sửa chữa hiệp nghị ly hôn, chia cho Lâm Hiểu Trúc càng nhiều tài sản hơn, bảo đảm cho cậu sau khi ly hôn sinh hoạt vô ưu vô lự.

Sắc mặt Lâm Hiểu Trúc hơi hơi phiếm hồng, cậu ngượng ngùng mà nâng lên tay, che khuất gương mặt đỏ bừng.

“ Như thế, lão công sẽ càng thêm thích em, hận không thể một ngày kéo em làm vài lần. Như vậy, em là có thể rất nhanh liền sinh bé măng con cho anh rồi. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Em đã thẹn thùng che lại mặt, thì đừng nói lời cợt nhả với anh chứ!

“ Hiểu Trúc, thả tay xuống, anh dạy em thắt cà vạt. ” Đôi mắt đều bưng kín, sao mà học?

“ Không, em còn chưa nói xong. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Giọng Lâm Hiểu Trúc tinh tế, mềm mại vô cùng: “ Lão công, hôm nay anh gọi em vào thư phòng, là muốn cùng em chơi thư phòng play sao? Em đi kéo rèm. ”

Lâm Hiểu Trúc nói, bụm mặt, nhảy nhót tới trước cửa sổ. Cậu vươn tay phải, nhanh chóng kéo lấy bức màn dày nặng, lại “ Vụt ” một chút, đưa tay phải về che lại trên gương mặt đã đỏ như phát sốt của mình.

Ánh sáng trong thư phòng lập tức tối sầm xuống dưới, tăng thêm vài phần không khí kiều diễm.

Phong Cảnh Bác nhìn tiểu kiều thê thẹn thùng đến che lại mặt, nhịn không được giơ tay xoa xoa giữa mày phát trướng.

Cuộc sống này, khó sống.