chương 10

Phong Cảnh Bác tâm tình phức tạp.

Già mà không đứng đắn, dạy hư con cháu. Gặp qua hố tôn tử, chưa thấy qua như vậy hố tôn tử!

Bên tai đều là các loại thanh âm ái muội “ Ân ân a a” cùng “ Bạch bạch bạch ”, nhưng thân thể Phong Cảnh Bác lại là không hề dị trạng, đại não của y đang nhanh chóng vận chuyển, tự hỏi cách ứng đối.

Lâm Hiểu Trúc nghiêm túc nhìn màn hình, biểu tình là nghiêm túc nhất đó giờ.

Phong Cảnh Bác quét mắt nhìn Lâm Hiểu Trúc một cái, thiếu chút nữa cười lên tiếng. Xem GV đều mặt không đỏ tim không đập, nghiêm túc đứng đắn đến như là đang hội báo đại sự quốc gia.

Tân hôn tiểu thê tử của y, thật đúng là đáng yêu.

“ Ai, video này thật dài nha, sao còn chưa hết vậy chứ? ” Lâm Hiểu Trúc ngáp một cái, trong mắt thấm ra một giọt nước mắt.

Nhìn suốt nửa giờ “ Ân ân a a ” nhàm chán, Lâm Hiểu Trúc đều mệt nhọc.

Phong Cảnh Bác trong lòng vang lên chuông cảnh báo: “ Mệt nhọc, liền ngủ đi. Tôi tắt đèn. ”

Đã buồn ngủ như vậy rồi, thì cũng đừng làm chuyện đó nữa.

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc nhận đồng gật gật đầu, tắt video, kéo chăn, nằm xuống.

“ Chúng ta hôm nay đều nhìn gần nửa giờ rồi, về sau mỗi ngày đều xem nửa giờ, nhất định rất mau liền có bảo bảo. Khó trách bọn họ đều nói giường sự quá mệt mỏi quá buồn ngủ, em đều sắp không mở mắt ra được. Lão công, anh thật lợi hại, em chịu không nổi nữa, ngủ ngon. ”

Nói xong, Lâm Hiểu Trúc liền nằm yên hô hô ngủ nhiều.

Phong Cảnh Bác rất lợi hại: “ …… ”

Ít nhất là không cần phác gục tiểu khả ái ngây ngốc nào đó, kia sẽ làm Phong Cảnh Bác có loại cảm giác phạm tội. Thấy Lâm Hiểu Trúc vùi đầu ngủ say, trái tim vẫn luôn treo cao của Phong Cảnh Bác rốt cuộc cũng được thả xuống, tắt đèn, cũng nằm xuống.

Một đêm ngủ ngon.

Sáng sớm, ánh mặt trời xán lạn, trong phòng sáng trưng một mảnh.

Phong Cảnh Bác xoay người rời giường, thời điểm xuyên dép lê vô tình nhìn thấy lọ thuốc ngủ trên tủ đầu giường.

Y đã bị mất ngủ bối rối nhiều năm, mỗi đêm đều phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể đi vào giấc ngủ.

Nhưng tối hôm qua, vì lừa gạt tiểu kiều thê, để tránh cho phát sinh tình huống vì quá buồn ngủ mà ngược lại bị người áp, y cũng không có uống thuốc.

Ngoài dự đoán chính là, tối hôm qua y ngủ rất khá. Trong mộng, vẫn là kia mảnh rừng trúc mỹ lệ, chung quanh an bình yên tĩnh……

Phong Cảnh Bác quay đầu lại, nhìn mỗ măng nhỏ ngủ say trên giường, ánh mắt đen tối không rõ.

Chất lượng giấc ngủ của y có liên quan đến Hiểu Trúc sao?

“ Đinh linh linh…… ” Đồng hồ báo thức vang lên, Lâm Hiểu Trúc duỗi duỗi người, tắt đồng hồ báo thức, rời giường rửa mặt.

Trên bàn ăn, là sữa đậu nành nóng hôi hổi cùng bánh quẩy. Tuy chỉ là đồ ăn thường ngày, nhưng bởi vì đầu bếp có kỹ thuật cao siêu, nắm giữ độ lửa rất khá, hơn nữa nguyên liệu nấu ăn có chất lượng tốt, hương vị ngon hơn rất nhiều so với những quán bên đường.

Lâm Hiểu Trúc gặm từng miếng nhỏ bánh quẩy, như hamster nhỏ đang cạp bắp viên, miệng căng phồng.

“ Ăn ngon, ăn ngon thật. ” Lâm Hiểu Trúc cầm lấy cái ly, uống lên mấy ngụm sữa đậu nành, “ Đáng tiếc em không có thói quen ăn sáng. ”

“ Này sao được? Không ăn sáng, sớm muộn gì cũng sẽ ngao ra bệnh bao tử. ” Phong Cảnh Bác chau mày, “ Quản gia, về sau trong nhà mỗi ngày đều làm bữa sáng, nếu tôi đi công tác, các người cũng phải giám sát em ấy ăn sáng. ”

Lâm Hiểu Trúc nghe vậy, không khỏi trợn tròn đôi mắt.

Thế cậu về sau đều phải ăn sáng à? Thật không quen nga.

Không thể cùng Phong Cảnh Bác cãi nhau, mục tiêu của mày là cùng y khanh khanh ta ta sớm ngày sinh con. Cái chuyện ảnh hưởng tình cảm này không được làm, bằng không mày muốn kéo dài tới khi nào mới có thể hoàn thành nhiệm vụ chứ?

Nghĩ đến đây, Lâm Hiểu Trúc ngậm miệng lại, tính toán ngoan ngoãn làm một bé măng biết ăn sáng. Cậu đã tu luyện thành tinh, ăn chút đồ ăn của nhân loại, cũng sẽ không tạo thành ảnh hưởng không tốtgif đến thân thể.

Phong Cảnh Bác dùng xong bữa sáng, đứng lên, tính đi làm.

“ Lão công, anh muốn ra cửa sao. ” Lâm Hiểu Trúc chuyển chân ngắn nhỏ, đuổi tới huyền quan.

Trên giá treo có treo cà vạt cùng áo khoác, đều là do tạo hình sư mỗi ngày giúp Phong Cảnh Bác thiết kế chọn lựa.

Phong Cảnh Bác nghi hoặc quay đầu lại, hỏi: “ Có việc? ”

Đương nhiên! Chúng ta đều kết hôn, tôi phải thi triển mị lực, làm lão công thời thời khắc khắc đều nhớ đến tiểu yêu tinh tôi đây!

Như vậy, lão công vừa có rảnh, liền sẽ lôi kéo tôi tạo măng nha.

Lâm Hiểu Trúc cũng không có trả lời, trực tiếp gỡ xuống áo khoác trên giá treo, run run: “ Tới, bỏ cánh tay vào đi. ”

Nghe nói nam nhân thích đối tượng hiền huệ, cậu tới tú một đợt hiền huệ. Chờ hoài nhãi con, hắc hắc hắc, liền không thèm giả bộ nữa.

“ Cảm ơn Hiểu Trúc. Thật ra anh tự mặc cũng được, em không cần vất vả. ” Phong Cảnh Bác bật cười, nâng lên tay phối hợp với đối phương.

“ Không, áo khoác của anh chỉ có thể để em tới khoác. ” Lâm Hiểu Trúc nghiêm mặt nói, cứ như thế mà hầu hạ Phong Cảnh Bác mặc vào áo khoác, rồi cậu lại cầm lấy cà vạt……

Động tác của cậu chợt dừng lại, ngước mắt, mở to một đôi mắt to vô tội nhìn về phía Phong Cảnh Bác: “ Em không biết thắt cà vạt. ”

Liền thắt cà vạt cũng đều không biết, một chút cũng không hiền huệ. Ngày đầu tiên lập nhân thiết, liền OOC.

Lâm Hiểu Trúc nhấp nhấp môi, cứ thế này bé măng măng nhỏ khi nào mới có thể đến đây?

Phong Cảnh Bác tiếp nhận cà vạt, tự mình đeo vào: “ Anh sắp trễ làm rồi, nên để giữa trưa về nhà rồi lại dạy em nhé. ”

Thấy Lâm Hiểu Trúc thần sắc ảm đạm, Phong Cảnh Bác giơ tay xoa xoa đầu cậu, nhẹ giọng an ủi: “ Hiểu Trúc là người đầu tiên khoác áo khoác cho anh, còn muốn giúp anh đeo cà vạt đó, có thể cùng em kết hôn, đúng là phúc khí của anh, khó trách ông nội thích em như vậy. ”

Nghe vậy, Lâm Hiểu Trúc tươi cười rạng rỡ. Cậu cọ qua đi, giang hai tay, dùng sức ôm lấy đối phương.

“ Lão công, lúc làm việc đừng quên nghỉ ngơi, đừng để bản thân mệt muốn chết nhé. ”

“ Được. ”

Phong Cảnh Bác cười cười, nhéo nhéo gương mặt của tiểu khả ái, rồi mới ra cửa.

——-

Công ty giải trí Tinh Diệu thực lực hùng hậu, có rất nhiều đạo diễn, diễn viên ưu tú. Bên trong công ty cạnh tranh phi thường kịch liệt, tài nguyên tốt tuy nhiều, nhưng nếu muốn cướp được, cũng không phải việc dễ dàng.

Công ty có an bài lão sư dạy học định kỳ, diễn viên, ca sĩ có thể tự báo danh nghe giảng bài. Lâm Hiểu Trúc hoàn toàn không có cơ sở, Lưu Tân tính để cậu tham gia các chương trình học có tương quan với ca hát trước, còn những chương trình học khác, chờ về sau lại học.

“ Chương trình học về ca hát của công ty tuần sau mới bắt đầu, nên tuần này tôi sẽ dạy cậu một ít thường thức trong vòng. Nếu cậu nhàn đến nhàm chán, có thể viết viết ca. ” Lưu Tân lấy ra notebook cùng bút, đưa cho Lâm Hiểu Trúc.

“ Viết ca? ” Lâm Hiểu Trúc cắn nắp bút, nhíu mày buồn rầu: “ Ca muốn viết như thế nào? ”

“ Giản phổ, khuông nhạc, cậu đều không biết? ”

Lâm Hiểu Trúc ngước mắt, đáy mắt là một mảnh hoang mang: “ Đây đều là thứ gì? ”

Lưu Tân: “ …… ”

Rốt cuộc vẫn là người đại diện kinh nghiệm phong phú, Lưu Tân mặt không đổi sắc, từ trong ngăn kéo rút ra một cây bút ghi âm, đưa qua.

“ Cậu có thể tự mình nghĩ giai điệu, hừ một lần rồi ghi âm lại. ”

Lâm Hiểu Trúc nắm bút ghi âm, trầm tư.

“ Trước đây cậu có tự mình sáng tác qua ca khúc nào chưa? Cậu hãy hồi ức một chút những gì đã trải qua, có hình ảnh gì đáng hoài niệm, như vậy có thể kích phát linh cảm sáng tác của cậu. ” Lưu Tân kiến nghị.

Lâm Hiểu Trúc không có hậu trường, ưu điểm duy nhất chính là thanh âm linh hoạt kỳ ảo có độ công nhận cao kia. Nhưng chỉ dựa vào điểm này, muốn tranh thủ được một ca khúc kinh diễm kinh người là không dễ dàng.

Nếu Lâm Hiểu Trúc có thể sáng tác ca khúc, thì tình huống sẽ tốt hơn rất nhiều.

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, ấn xuống nút ghi âm. Trong đầu cậu hiện lên, đều là hết thảy mọi việc trong rừng trúc.

Ánh mặt trời ấm áp, gió dịu nhẹ……

Lâm Hiểu Trúc bất tri bất giác liền hừ lên, giai điệu nhẹ nhàng chậm chạp êm tai, ấm áp lại ấm áp.

Lưu Tân nhịn không được nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên đều là cảnh tượng thiên nhiên yên ắng u tĩnh, ánh mặt trời ấm áp liền chiếu ở trên người hắn……

Tiếng ca của Lâm Hiểu Trúc dần dần tiêu tán ở trong không khí, Lưu Tân chưa đã thèm mà mở to mắt.

“ Liền cái này! Đến lúc đó tôi sẽ hảo hảo đóng gói một phen, cậu liền dùng bài hát này xuất đạo. ” Lưu Tân vỗ bàn, trực tiếp ấn định kết quả.

Lâm Hiểu Trúc có chút kinh ngạc: “ Trong công ty không phải có nhà soạn nhạc chuyên nghiệp sao? Tôi cùng bọn họ, còn có chênh lệch không nhỏ đi, anh xác định? ”

Một bài hát từ biểu diễn, soạn nhạc, đến điền từ đều là phân biệt từ những người khác nhau làm, đây là chuyện rất bình thường.

“ Ha hả. Ca khúc dễ nghe đều bị những ca sĩ đang nổi lấy đi. Cậu cảm thấy người mới không hậu trường không thành tích như cậu, có thể đoạt được loại ca khúc gì? ” Lưu Tân liếc mắt nhìn cậu một cái.

“ Nga, thiếu chút nữa đã quên. Cậu không phải đã leo lên đại lão bản Phong Cảnh Bác của chúng ta sao? Để y đi đoạt tài nguyên cho cậu nha. ”

Lâm Hiểu Trúc lắc đầu: “ Y thân là lão bản, đi làm cũng không đến trễ, làm gương tốt, hẳn là sẽ không vì tôi mà ngoại lệ. Hơn nữa, tôi cũng không muốn vì sự nghiệp mà làm phiền y. ”

Bởi vì kết hôn, ông nội đã cho mình mảnh rừng trúc kia, cậu không thể quá tham lam.

“ Vậy tôi thay mặt những người làm công ăn lương như tôi đây, cảm ơn đại ân vì lão bản nương đã không tranh tài nguyên. Chứ nếu không, ca khúc tốt nào có thể đến lượt bọn họ? ” Lưu Tân cầm lấy văn kiện trên mặt bàn, đứng lên.

“ Tôi phải đi xử lý những việc khác, tôi đã tìm video dạy học về nhạc phổ cho cậu, cậu xem trước đi, tranh thủ sớm một chút viết xong ca từ cho giai điệu vừa rồi của cậu. ”

Lâm Hiểu Trúc nuốt nuốt nước miếng: “ Không phải nói tuần sau mới học sao? ”

“ Tôi có hơi lo cậu theo không kịp tiến độ. ” Lưu Tân trả lời đúng sự thật.

Măng đồ cổ có tốc độ học tập kém hơn nhân loại: “ …… ”

Trát tâm!

“ Nếu cậu học được mệt mỏi, có thể nếm thử điền từ. Dẫu sao, tôi cũng có thể tìm người điền từ cho cậu, nhưng thực lực khẳng định sẽ không đặc biệt cao. ”

Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, trên mặt lộ ra một phân u sầu: “ Ai, kiếm tiền thật khó. ”

Lưu Tân bật cười, đi ra ngoài.

——-

Cả buổi sáng, Lâm Hiểu Trúc đều ở trong công ty xem một lát video dạy học, lại viết một lát ca từ. Rốt cuộc ở trước khi tan làm, sáng tác tốt ca từ. Nhưng bởi vì Lưu Tân ra ngoài chưa về, Lâm Hiểu Trúc chỉ có thể mang ca từ về nhà.

Ăn cơm xong, Phong Cảnh Bác liền kêu Lâm Hiểu Trúc lên thư phòng tâm sự.

Phong Cảnh Bác kéo ra ghế dựa ngồi xuống: “ Trước mắt em đang làm việc gì, cảm giác thế nào? ”

Y đối với Hiểu Trúc hiểu biết còn quá ít, với tính tình ngây thơ đơn thuần này của Hiểu Trúc, rất dễ dàng bị lừa. Y cần phải quan tâm nhiều hơn, bảo hộ người chặt chẽ mới được.

“ Em hiện tại đang làm ca sĩ ở công ty giải trí, người đại diện đang nỗ lực phủng hồng em, trước mắt chúng em đang trù bị ca khúc đầu tay. Sáng hôm nay em có sáng tác một bài hát, còn điền từ. Em đi lấy lại đây cho anh xem. ”

Lâm Hiểu Trúc nói, rồi chuyển hai điều chân ngắn nhỏ chạy đi ra ngoài.

Trên mặt Phong Cảnh Bác mang theo vài phần kinh ngạc. Y còn tưởng rằng Hiểu Trúc chỉ có thể làm một chút công việc không có hàm lượng kỹ thuật gì, không nghĩ tới Hiểu Trúc còn có thể viết ca điền từ. Tiểu khả ái này, còn rất có tài hoa.

Không bao lâu, trang giấy viết ca từ đã bị đưa tới trên tay Phong Cảnh Bác.

Phong Cảnh Bác vừa thấy ca từ kia, biểu tình đều tử tuyệt.

Ca từ kia cũng không thể nói là kém đến mức nào, mà chỉ là làm người vô pháp đánh giá mà thôi. Cử cái ví dụ: “ Dưới cầu lớn trước cửa, bơi qua một đám vịt…… ”

Mọi người có thể tưởng tượng ra cảnh một idol xinh đẹp, ở trên buổi biểu diễn lại hát nhạc thiếu nhi sao? Trừ khi là giỡn chơi!

“ Thế nào? ” Lâm Hiểu Trúc chờ mong nhìn y, hy vọng có thể được đến cổ vũ.

Bị đôi mắt trong suốt sáng ngời kia nhìn chăm chú vào, tâm Phong Cảnh Bác cũng mềm một nửa, nửa câu lời nói nặng đều nói không nên lời.

Phong Cảnh Bác trầm ngâm nửa ngày, rót từ chước câu: “ Ca từ đơn giản, nhưng áp vần, lưu loát dễ đọc. Tuy không phải việc cao nhã như dương xuân bạch tuyết, nhưng có không khí sinh hoạt gần sát với hiện thực. ”

Lâm Hiểu Trúc tức khắc vui vẻ ra mặt: “ Thật tốt quá, chờ lát nữa đi làm, em liền giao cho người đại diện. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Anh cảm thấy người đại diện của em cũng không vui nổi đâu.