Chương 50: Không hổ là hồ ly tinh nam

Nếu mình và mẫu thân y ở cùng một chỗ thì y vẫn sẽ chọn mình chứ? Hôm nay y nói rằng nhớ mẫu thân của mình.

Cảnh Thước ôm người vào lòng, đột nhiên tỉnh táo lại, những vấn đề này quá đơn giản.

—— Nếu một ngày nào đó y không chọn mình thì mình sẽ tự tay gϊếŧ y, từng chút từng chút hút hết máu của y, moi hết thịt của y ra.

Cảnh Thước ôm chặt Đoàn Vân Thâm, nghĩ thầm, là do ngươi tự mình đưa lên cửa và cũng chính ngươi không đi, hôm nay trẫm đã cho ngươi cơ hội mà ngươi lại ngốc đến mức ở lại.

Càng nghĩ nhiều về điều đó thì càng giữ người chặt hơn.

Đoàn Vân Thâm cảm thấy hơi đau vì bị ràng buộc, rên lên hai tiếng rồi mơ hồ tỉnh lại.

Hắn nhận ra cậu sắp tỉnh lại, lúc này mới lấy lại tinh thần, buông lỏng tay.

Đoàn Vân Thâm ngơ ngác hỏi: "Bệ hạ, ngài còn chưa ngủ?"

Cảnh Thước: "... Ngủ rồi lại tỉnh."

Cậu "ưm" một tiếng giống như sắp ngủ tiếp, nhưng lúc này mơ mơ màng màng lại đưa tay ra nắm lấy tay Cảnh Thước.

Cảnh Thước: . . .

Đoàn Vân Thâm: "Nắm tay nhau ngủ... sẽ không gặp ác mộng... Trong mơ... sẽ có thần ở đó..."

Nói xong, cậu liền ngủ thϊếp đi.

Đây là ngụy khoa học. Khi cậu còn nhỏ ngủ với mẹ, mẹ cậu đã nói thế này để dỗ cậu ngủ.

Cảnh Thước im lặng một lúc lâu.

Đoàn Vân Thâm vẫn nắm chặt tay hắn nhưng hắn không tài nào ngủ được.

Nhưng ngủ không được cũng không quan trọng vì lòng hắn đã bình tĩnh lại.

Mọi sự cố chấp và bạo lực vừa rồi chỉ như làn khói bị gió thổi bay đi.

Đoàn Vân Thâm vẫn chưa thỏa mãn với việc chỉ nắm tay hắn, bắt đầu cố gắng chui vào trong ngực hắn. Cảnh Thước để cậu chui vào trong ngực mình.

Cảnh Thước: "Nếu một ngày nào đó giang sơn này thực sự sụp đổ như trẫm mong muốn thì nhất định trẫm sẽ tìm trước cho ngươi một thiên đường."

Không biết câu này có kí©h thí©ɧ não của Đoàn Vân Thâm trong lúc ngủ không. Mà cậu mơ thấy quả đào. Quả đào to như núi đuổi theo cậu. Cậu không thể chạy trong mơ, cũng không thể hét lên. Cậu rất lo lắng.

Đột nhiên, một vị tiên từ trên trời giáng xuống, cắt đôi quả đào. Một dòng suối chảy ra từ quả đào. Vị tiên đứng bên bờ suối nói với Đoàn Vân Thâm: "Tiều phu trẻ tuổi, ngươi đã làm rơi tên bạo quân Cảnh Thước hay là tổng tài Cảnh Thước hay là đàn anh đen tối Cảnh Thước thế?"

Vừa nói, tiên nhân vừa kéo ba người từ trong suối ra, đều là Cảnh Thước nhưng ăn mặc khác nhau, bạo quân mặc long bào, tổng tài mặc âu phục, đàn anh mặc áo sơ mi.

Đoàn Vân Thâm thấy ba người này nhìn mình với ánh mắt hận thù sâu sắc thì hoảng hốt: "Không, không, không, ba tên Cảnh Thước này không phải là của tôi! !"

Vừa dứt lời, ba tên Cảnh Thước đều lộ ra vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Tiên nhân kéo dài giọng nói: "Tiều phu trẻ tuổi, ngươi thật là một người thành thật. Để thưởng cho sự thành thật của ngươi, ta quyết định tặng cho ngươi cả ba Cảnh Thước ~"

Đoàn Vân Thâm: !

Tôi không muốn, cứu mạng!!

Mẹ ơi cứu con!!!!!!

Con trai đáng yêu của mẹ sắp hẹo rồi!!!!!!

Ba tên Cảnh Thước nhấc Đoàn Vân Thâm lên rồi cùng nhau nhảy xuống suối và lột sạch quần áo cậu ra cắn một cái.

Đoàn Vân Thâm khóc lóc thảm thiết, tuyệt vọng giãy dụa và cuối cùng cũng tỉnh lại.

Trời vẫn còn tối, cậu bò ra khỏi lòng Cảnh Thước, hít một hơi, trán đầy mồ hôi, không biết vì nôn nóng hay là vì nóng.

Cảnh Thước bên cạnh dường như vẫn còn đang ngủ, Đoàn Vân Thâm nhớ lại giấc mơ, bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Ba người. Nếu để họ thành công trong giấc mơ này, liệu mình có còn sống không?

Đoàn Vân Thâm nhìn chằm chằm mặt Cảnh Thước, nghiến răng, muốn tát hắn một cái cho hả giận.

Nhưng. . .

Nếu mình tát cho hả giận thì kết cục bắt được nhất định phi thường thê thảm.

Cậu suy nghĩ một chút, thử đưa tay chọc vào mặt Cảnh Thước, muốn kiểm tra xem hắn ngủ say chưa.

Kết quả chọc vào mới phát hiện da mặt hắn xúc cảm không tồi, không mềm mại nhưng khá dễ chịu và hơi mát.

Đoàn Vân Thâm không nhịn được dùng ngón tay chạm vào hai lần, trong đầu đột nhiên hiện lên một câu nói rất thô tục như làn da trắng nõn nà.

Không hổ là hồ ly tinh nam.

Cậu lại chạm thêm hai lần sau đó đặt ngón tay lên chóp mũi của Cảnh Thước và ấn lên trên, cố gắng làm vẻ mặt mũi lợn.

Cảnh Thước: . . .

Cảnh Thước không hề ngủ thϊếp đi.

Giả vờ ngủ là một việc mạo hiểm, đặc biệt là khi gặp một người to gan không muốn sống và liều lĩnh như Đoàn Vân Thâm.

Cậu ấn mũi hai cái sau đó nhân từ quyết định quên đi giấc mơ kia, tha thứ cho bạo quân. Cậu mơ hồ nhớ tới hình như trước kia mình từng nói với Cảnh Thước: "Nắm chặt tay thần ngủ thì thần sẽ ở trong mộng của ngài."

Tốt lắm, hắn thực sự tồn tại trong giấc mơ của mình, cũng không biết trong mộng hắn có mình không.

Đoàn Vân Thâm chơi một lúc rồi định chui ra khỏi chăn.

Cậu cần phải trở về ngay bây giờ vì sẽ rất khó để rời khỏi cung điện vào ban ngày.

Kết quả là, cậu thử sờ soạng xung quanh, phát hiện Cảnh Thước đang nắm tay mình mà không có ý định buông ra, sợ rằng nếu cử động quá nhiều sẽ đánh thức hắn.

Sau một hồi giằng co, Cảnh Thước đột nhiên đưa tay ra kéo cậu vào lòng mình.

Đoàn Vân Thâm: !

Đoàn Vân Thâm: "Bệ hạ?"