Chương 49: Y có thực sự chỉ chọn mình không

Đoàn Vân Thâm: "Vậy thì bệ hạ, hãy hôn thần đi. Tối nay thần sẽ ở lại đây với bệ hạ."

Cảnh Thước liếc nhìn bàn cờ: "Ái phi nếu thắng trẫm một ván thì trẫm sẽ hôn ngươi."

Đoàn Vân Thâm: . . .

Anh để tôi cưỡng hôn còn được hơn á.

Tôi nói cho anh biết nhé, tôi siêu dũng cảm đấy.

Hôn xong rồi bỏ chạy, tôi am hiểu nhất đấy.

Cảnh Thước đã thu dọn xong toàn bộ quân cờ của mình, Đoàn Vân Thâm do dự một lúc, vẫn thành thật dọn cờ bên mình.

Mình sẽ thử trước, nếu mình thắng thì sao?

Thế là Đoàn Vân Thâm hạ một quân.

Cảnh Thước hạ một quân.

Cậu suy nghĩ hồi lâu rồi hạ một quân.

Cảnh Thước lại hạ một quân.

Cậu suy nghĩ sâu xa. . .

Sau vài ván, Đoàn Vân Thâm định ra quân nhưng lại thấy Cảnh Thước chỉ vào đường chéo trên bàn cờ và nói: "Ái phi thắng rồi."

Đoàn Vân Thâm: ? ?

Đoàn Vân Thâm: !

Ù ôi mình thắng rồi!!!!!!!

Mẹ ôi mình có tiền đồ vãi.

Đoàn Vân Thâm thiếu điều kích động nhảy dựng lên chạy ra ngoài vài vòng.

Sau khi chơi rất nhiều lần, cuối cùng mình cũng thắng được một lần, nước mắt rơi thành dòng.

Cảnh Thước bình tĩnh thu dọn quân cờ, Đoàn Vân Thâm nhảy dựng lên chạy đến bên cạnh hắn, miễn cưỡng xoay mặt hắn lại.

Cảnh Thước: . . .

Cảnh Thước thầm nghĩ, đây chính phạm thượng đại nghịch bất đạo.

Nhưng miệng hắn không nói gì mà ngược lại trong ánh mắt có chút ý cười mơ hồ.

Đoàn Vân Thâm: "Bệ hạ, thần thắng rồi."

Cảnh Thước: "Ừm."

Đoàn Vân Thâm: "Vậy thì thần tự lấy phần thưởng?"

Cảnh Thước: "Lấy đi... Ưʍ..."

Đoàn Vân Thâm ôm chặt người hắn rồi hôn bẹp một phát như chó nhỏ.

Âm thanh hệ thống phát ra từ trong đầu.

Cậu không muốn buông tay, môi hai người khép lại trong chốc lát, cọ xát vào nhau.

Cảnh Thước: . . .

Đúng lúc Cảnh Thước đang do dự không biết có nên dạy ái phi không được đυ.ng chạm lung tung hay không thì ái phi lùi lại.

Uhm lui lại rất đúng lúc.

Đoàn Vân Thâm vui vẻ nói: "Thần sẽ đi dọn giường cho bệ hạ."

Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành. Đây là lần đầu tiên mình hoàn thành sớm như vậy. Mình rất vui.

Cảnh Thước nhìn bóng lưng Đoàn Vân Thâm, không biết nên khóc hay cười, dùng ngón tay xoa xoa môi, sau đó lại nhìn về phía bàn cờ.

Cảnh Thước không ngờ rằng ngay cả khi cố ý thả nước thì hắn vẫn phải chơi nhiều lần như vậy mới giúp y có được năm quân cờ.

Hắn thu dọn từng quân cờ một và bỏ vào hộp cờ.

Hắn luôn chơi cờ một cách nghiêm túc, lên kế hoạch và bày binh bố trận nhưng hiếm khi chơi cờ như hôm nay.

Không cần phải suy nghĩ quá nhiều mà chơi một cách thoải mái và rất vui vẻ.

Đoàn Vân Thâm đã trải chăn xong rồi đi tới bế bạo quân qua.

Sau khi đặt hắn lên tiểu tháp thì cậu giúp hắn cởi đồ và cởi giày. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, cậu cũng vào trong.

Đoàn Vân Thâm không hề kiêng kỵ lo lắng.

Thứ nhất, tên bạo quân này bị tàn tật, thứ hai, rất có thể hắn không được nên không cần phải lo lắng về sự an toàn trong trắng của cậu.

Cậu ngủ thϊếp đi ngay sau khi lên giường, trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, hắn cảm thấy như có ai đó đang đắp chăn cho mình.

Đêm thu đã lạnh, động tác dịch chăn của đối phương dường như khiến Đoàn Vân Thâm cảm thấy hơi lạnh, vì thế cậu trở mình tiến về phía nguồn nhiệt trong chăn.

Cảnh Thước: . . .

Đoàn Vân Thâm không nói gì trực tiếp chui vào trong lòng hắn, vùi đầu vào trong chăn, dựa vào ngực hắn.

Cảnh Thước do dự một lát rồi ôm chặt cậu, nhẹ nhàng ôm vào lòng.

Tuy rằng lúc ngủ cảm thấy ấm áp nhưng ban đêm Cảnh Thước vẫn gặp ác mộng.

Cũng không nhớ mình đã mơ thấy điều gì nhưng khi tỉnh dậy, vẫn cảm thấy như mình đã mất đi thứ gì đó. Vừa đau đớn vừa tức giận lòng tràn đầy phẫn hận không thể trút hết. Khi tỉnh dậy, mắt hắn tràn ngập lệ khí.

Lúc này, người trong ngực hắn khẽ động, cọ trán vào ngực hắn, có thể nghe thấy tiếng thở dài đều đặn của Đoàn Vân Thâm.

Cậu bám chặt vào hắn như một con bạch tuộc.

Trước kia hắn đã ngủ với người này nhiều lần rồi. Khi đó y không ngủ tệ đến thế?

Cảnh Thước lôi cậu ra khỏi l*иg ngực, Đoàn Vân Thâm nửa ngủ nửa tỉnh nửa mê ngâm nga vài tiếng nhưng vẫn không tỉnh lại.

Trán cậu đổ mồ hôi và lúc này cảm thấy nóng.

Cảnh Thước chạm vào tóc Đoàn Vân Thâm rồi cúi xuống hôn lên trán cậu.

Y nói rằng sẽ không chọn con đường nào khác, y chỉ muốn hắn.

Hôm nay, y đã chọn tin mình và không bao giờ rời đi.

Cảnh Thước ôm cậu vào lòng, có lẽ là vừa tỉnh lại sau một giấc mộng dài nên lòng vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nó, lúc ôm Đoàn Vân Thâm hắn có chút lo được lo mất.

Y có thực sự chỉ chọn mình không?

Nếu đặt cả thiên hạ ở trước mặt y thì sao? Y có chọn thiên hạ không? Ai mà không muốn trở thành vua của một nước chứ? Y không muốn sao?