Chương 48: Mẫu phi của hắn

Đoàn Vân Thâm: "Bệ hạ, chúng ta tiếp tục nói chuyện. Người thấy điểm tâm mà chúng ta ăn lúc nãy thế nào? Có ngon không?"

Cảnh Thước: "Không tệ."

Đoàn Vân Thâm: "Thần thấy mùi vị rất ngon."

Cảnh Thước ra đòn và lại giành chiến thắng.

Đoàn Vân Thâm: . . .

Cảnh Thước bình tĩnh nói: "Nếu thấy ngon thì bảo ngự trù làm lại lần nữa."

Đoàn Vân Thâm: "Nếu ngự trù trong cung có thể làm được thì tốt rồi. Hôm nay vương gia đưa cho thần món này. Ngài ấy nói đây là một cửa hàng cũ ở bên ngoài cung điện, trong cung không thể ăn được."

Cảnh Thước dừng lại thu thập quân cờ, ngẩng đầu nhìn Đoàn Vân Thâm: ?

Đoàn Vân Thâm: . . .

Cậu muộn màng nhận ra, nói: "Thần có nói sai điều gì không?"

Cảnh Thước: "Ái phi nghĩ sao?"

Sau khi nhận điểm tâm từ kẻ đối địch mà cảm thấy ăn ngon coi như xong còn khen ngợi chúng với ông chủ của mình.

. . . Đây là hành động tự hủy diệt?

Đoàn Vân Thâm: "Thần có thể giải thích!"

Cảnh Thước: "Ồ?"

Đoàn Vân Thâm: "Thần trung thành với người, có mặt trời và mặt trăng chứng giám. Thần cảm thấy điểm tâm ăn ngon nên mang đến cho bệ hạ, thần có lòng với bệ hạ."

Cảnh Thước: "Điểm tâm của vương gia mà ngươi không sợ trẫm trúng độc chết sao?"

Đoàn Vân Thâm: "Không, thần đã thử độc trước rồi."

Giữa trưa ăn một nửa, vừa rồi đang suy nghĩ thì lại ăn thêm một nửa nữa. Lòng trung thành của thần được mặt trời và mặt trăng chứng giám, là để lại một miếng cho bệ hạ từ trong răng của thần đó.

Quả thực là rất trung thành.

Sau đó, Cảnh Thước thu thập tất cả quân cờ và đặt lại, Đoàn Vân Thâm cảm thấy động tác này đặc biệt nặng, mỗi tiếng "cộp" có cảm giác như chỉ cần khí thế thôi là bàn cờ sẽ bị lõm.

Đoàn Vân Thâm nuốt nước bọt nói: "Sau này thần không dám làm như vậy nữa."

Cảnh Thước: "Không dám gì?"

Đoàn Vân Thâm: "Không dám tùy tiện lấy thứ gì đó mà người khác đưa cho bệ hạ ăn."

Cảnh Thước: "Không đúng."

Đoàn Vân Thâm: "Không đúng sao?"

Cảnh Thước: "Ái phi quả thật sai rồi nhưng không phải sai cái này còn phải nghĩ ---- đến ái phi hạ cờ rồi đấy."

Đoàn Vân Thâm: . . .

Nếu tập trung vào việc chơi cờ còn không thắng được. Thì làm sao mình có thể thắng nếu cố gắng làm hai việc cùng một lúc và phân tích xem mình đã sai ở đâu?

Đoàn Vân Thâm thận trọng hạ cờ.

. . .

Cậu lại thua hắn năm ván nữa, tinh thần sụp đổ thật sự không muốn chơi nữa.

Lúc này Cảnh Thước liếc nhìn vẻ mặt của Đoàn Vân Thâm, đang suy nghĩ có nên cho cậu một cơ hội hay không.

Nhưng khuôn mặt hắn không biểu lộ chút biểu hiện nào: "Ái phi có biết mình đã sai ở đâu không?"

Đoàn Vân Thâm: "Thần không nên chỉ giữ một miếng cho bệ hạ?"

Cảnh Thước chỉ ra: "Sai lầm ở đây là không nên ăn đồ người khác đưa cho."

Đoàn Vân Thâm: . . .

Cảnh Thước: "Lần sau còn làm như vậy nữa nên bị phạt."

Cậu vô thức chạm vào cổ mình.

Vết cắn ban ngày vẫn còn đau.

Cảnh Thước: "Đương nhiên, nếu ái phi nguyện ý chịu phạt, có thể trực tiếp nói cho trẫm biết."

Không, chắc chắn là không.

Lúc này, đột nhiên nghe được tiếng mõ đến giờ tý vang lên ở bên ngoài.

Đoàn Vân Thâm ngẩn ra đột nhiên nhận ra đã đến giờ tý.

Vậy câu hỏi đặt ra là, trời đã khuya và một ngày mới đã đến, mình nên quay về cung điện ngay hay nên hôn hắn trước khi quay về cung điện?

Đoàn Vân Thâm đang tính toán trong đầu xem nếu mình hôn tên bạo quân kia thì tỉ lệ thành công sẽ là bao nhiêu.

Cảnh Thước cũng nhận ra đã muộn thế này rồi nên hỏi: "Đêm đã khuya rồi, ái phi có muốn ở lại đây không?"

Đoàn Vân Thâm: ? ! ? !

. . .

Đoàn Vân Thâm: "Không được, dù sao thần cũng đi một mình đến đây, nếu ở lại bị phát hiện thì..."

Cảnh Thước nhìn Đoàn Vân Thâm.

Nên phát hiện thì đã sớm phát hiện rồi.

Mỗi ngày cậu đều đến đây gần như là bí mật công khai, trong cung ai không ngốc đều biết.

Chẳng qua hậu cung của Cảnh Thước quá thanh tịnh chỉ có một phi tần nên cũng không có ai tới vạch trần thủ đoạn "tranh giành sủng ái" không đứng đắn này.

Cảnh Thước: "Nếu trẫm muốn ái phi ở lại thì sao? Đêm nay."

Đoàn Vân Thâm: "Thần có thể hỏi tại sao không?"

Cảnh Thước lại ra một nước cờ nữa và lại thắng.

Đoàn Vân Thâm: . . .

Cảnh Thước: "Ái phi muốn nghe nói thật không?"

Nếu không muốn nghe lời thật thì tôi hỏi anh làm gì?

Cảnh Thước: "Trẫm cảm thấy đêm nay không ngủ được."

Đoàn Vân Thâm bàng hoàng một lúc rồi đột nhiên ngộ đạo.

Có lẽ là vì... Mẫu phi của hắn.

Mình đến chất vấn vạch trần vết sẹo của hắn rồi xốc lên bỏ chạy quả thật có hơi không đúng.

Và xét theo phản ứng trước đó của Cảnh Thước, có vẻ như hắn thực sự muốn nói chuyện với mình về mẫu phi hắn.

Nhưng không biết thế nào đột nhiên thay đổi ý định và nói rằng muốn chơi cờ vua.