Mẫu thân hắn chưa bao giờ nấu ăn trong đời. Bà là con gái nhà tướng, là em gái của vị tướng lâu năm, giỏi cưỡi ngựa và bắn cung nhưng bà lại không hứng thú với việc học nữ hồng trù nghệ.
Điểm tâm mà Cảnh Thước ăn khi còn nhỏ đều do cung nữ bên người mẫu phi hắn làm nhưng mỗi lần bưng ra ăn, mẫu phi hắn sẽ nói đây là mẫu phi cố ý làm cho con.
Vì vậy, khi còn nhỏ, hắn luôn nghĩ rằng điểm tâm đó là do bà làm và chỉ dành cho mình và ngay cả phụ hoàng cũng chưa từng được ăn chúng.
Cảnh Thước: "Bà ấy rất nghiêm khắc với trẫm, nói rằng sau này trẫm sẽ là người thống trị thiên hạ nên phải biết thế nào là một vị vua ngay từ khi còn nhỏ."
Đoàn Vân Thâm vốn định nói lời nịnh nọt, ví dụ như phụ mẫu trên đời đều hy vọng con mình có tương lai tươi sáng, nghiêm khắc cũng là có lý.
Nhưng không biết thế nào, những từ ngữ trên đầu lưỡi đột nhiên chuyển thành "Nghiêm khắc đến mức nào?"
Cảnh Thước bứt ra khỏi trí nhớ, nhìn về phía Đoàn Vân Thâm, phát hiện đôi mắt đẹp của cậu nhìn mình, ánh mắt có chút thương tiếc.
Bây giờ trông trẫm rất đáng thương sao?
Cảnh Thước muốn hỏi lại.
Hắn cười nói: "Ái phi đoán thử xem."
Đoàn Vân Thâm: . . .
Tôi không đoán đâu, đây là một câu hỏi chết người.
Cảnh Thước: "Hình như rất nghiêm khắc, trẫm không nhớ rõ."
Đoàn Vân Thâm: . . .
Nhớ có lần, thái phó phàn nàn với bà rằng sự hiểu biết của hắn về "Kế sách của vua" quá nông cạn. Hắn không nghe lời thái phó dạy bảo còn tranh luận. Sau đó, mẫu phi phạt hắn chép sách và không cho ăn hay ngủ. Khi nào hắn hiểu và khớp với sự hiểu biết của thái phó thì mới có thể dừng lại.
Chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó... Cuối cùng hình như mình té xỉu?
Đoàn Vân Thâm giơ tay ra, vẫy vẫy trước mắt Cảnh Thước.
Cảnh Thước: "Có chuyện gì vậy?"
Đoàn Vân Thâm: "Bệ hạ thất thần."
Cảnh Thước: . . .
Hắn vốn định nói gì đó nên đã gọi cậu lại.
Nhưng bây giờ đã bắt đầu nói rồi có hơi không muốn tiếp tục nữa.
Có vẻ như không có nhiều điều để nói về chuyện xưa của mẫu phi.
Kể cả khi có chọn lọc thì cũng chẳng có gì nhiều để nói.
Cảnh Thước: "Mẫu thân của ái phi là người như thế nào?"
Đoàn Vân Thâm suy nghĩ một lát rồi nói: "Nói nhiều lắm mà như thế thì thần sẽ nhớ bà ấy. Dù sao thần cũng không thể quay về được nữa."
Cảnh Thước: "Đừng nói đến chuyện đó nữa, ái phi có biết chơi cờ không?"
Cậu suy nghĩ một lát: "Cờ năm quân có tính không? Thần chơi năm quân giỏi đấy!"
Cảnh Thước: . . .
Cảnh Thước: "Có thể."
Cảnh Thước bảo thái giám bên ngoài mang bàn cờ và quân cờ đến, khi họ mang đồ vào, Đoàn Vân Thâm trốn dưới gầm bàn.
Dù sao thì cậu cũng đang buồn chán nên nhìn chằm chằm vào họa tiết thêu ở phía trước giày rồng của Cảnh Thước, đột nhiên phát hiện trên giày của hắn có dính đất.
Cảnh Thước quanh năm ngồi xe lăn, chân không chạm đất, đất từ
đâu mà có?
Cậu nhìn chằm chằm vào nó một lúc, rồi tự hỏi liệu mắt mình có viễn thị không, hay đó là cái bóng hay thứ gì đó. Vì vậy, cậu vươn tay ra và chạm vào nó một lần nữa.
Khi cậu chạm vào thì hắn tất nhiên sẽ cảm nhận được.
Không biết sủng phi nhà mình định thiêu thân làm gì, hắn lùi xe lăn lại hai bước.
Đoàn Vân Thâm: ? ? ?
Đoàn Vân Thâm lại đưa tay ra véo một cái.
Cảnh Thước: ? ? ?
Lần này Cảnh Thước không lùi bước nữa.
Hắn giả vờ chân bị tàn tật nên bóp một chút lui một chút tất nhiên sẽ bại lộ chân của mình có tri giác.
Nhưng hắn tò mò không biết ái phi đang làm gì dưới gầm bàn. Có phải y cố ý làm vậy vì nghĩ rằng chân không tri giác cho nên cố ý?
Thái giám lui ra, Đoàn Vân Thâm từ dưới gầm bàn đi ra hỏi Cảnh Thước: "Đế giày của bệ hạ sao lại có đất vậy?"
Cảnh Thước: . . .
Thì ra là vì lý do này.
Giọng điệu của Cảnh Thước không hề khác thường, thản nhiên nói: "Có thể là do cung nữ bảo quản giày không cẩn thận làm bẩn."
Đoàn Vân Thâm "Ồ" một tiếng, không nghĩ nhiều nữa.
Hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Ái phi sau này nếu có thắc mắc gì thì cứ trực tiếp hỏi trẫm."
Còn có biết được sự thật hay không thì tùy duyên.
Đoàn Vân Thâm vui vẻ đồng ý. Dù sao Cảnh Thước không nói thì cậu cũng là người chơi rất thẳng thắn, nếu có thắc mắc chắc chắn sẽ hỏi.
Hai người ngồi xuống chơi cờ vua, hạ cờ năm quân.
Chỉ sau vài hiệp, Đoàn Vân Thâm đã bị đánh bại và phải bắt đầu lại.
Đánh mười ván, cậu không thắng được ván nào, quả thực muốn bảo tên bạo quân này cho mình chút thể diện, tha cho chứ không thắng được ván nào thì quá nhục nhã.
Ở hiệp thứ mười một, Đoàn Vân Thâm đã thua.
Ở ván thứ mười hai, Đoàn Vân Thâm đã thua.
Ở ván thứ mười ba, Đoàn Vân Thâm đã thua.
. . .