Độ Nha không cho cậu ta rơi xuống đất nữa. Sau khi chắc chắn đã bình phục, chàng ta bế Hạ Giác lên và rời khỏi căn phòng.
Hạ Giác dựa vào l*иg ngực chàng ta, không muốn động đậy giống như xuất thần.
Thật là bẽ mặt khi bị một đứa trẻ dọa đến mức không thở nổi.
Chẳng trách cuối cùng vị trí tướng quân lại rơi vào tay đại ca của mình với tình trạng hiện tại thì sao có thể làm được gì?
Nhưng mình không cam tâm.
Nếu như lúc trước mình thực sự rơi xuống nước vào một đêm lạnh giá và bị cóng đến mức thân nhược thì có lẽ mình đã bằng lòng với việc chỉ là nhị công tử nhàn rỗi của phủ tướng quân đã thỏa mãn.
Nhưng cố tình không phải vậy.
Chính người đó đã cố tình đẩy mình xuống nước và tước đi vị trí tướng quân đáng lẽ phải được trao cho mình.
Mình mãi mãi không thể giương cung hay giơ kiếm nhưng người đó lại được cưỡi trên lưng ngựa chinh chiến sa trường và được vạn người kính ngưỡng.
Hạ Giác ho khan hai tiếng, càng cảm thấy thân thể khó chịu, trong lòng càng buồn bực hơn.
Độ Nha bế người trở về phòng, ngựa quen đường cũ lấy nước cho Hạ Giác ngâm chân sau đó lại nắm chân lau khô.
Hạ Giác không biết đang nghĩ gì khi cuộn mình trong chăn, nhìn chằm chằm Độ Nha một lúc lâu.
Nhưng Độ Nha chỉ nói: "Ta ở bên ngoài, hãy gọi ta nếu công tử cảm thấy không thoải mái."
Hạ Giác trở mình trên giường, đưa lưng về phía Độ Nha: "Cút ra ngoài."
.
Chu Bất Ngu thất vọng trở về báo cáo với Cảnh Dật, trong lòng có chút chột dạ, cứ hai câu lại liếc mắt nhìn Cảnh Dật.
Nói xong, Cảnh Dật chỉ nhổ lông bồ câu trên đầu mình xuống: "Đối thủ có bản lĩnh, chúng ta cũng không thể làm gì. Ngươi chỉ là một thư sinh, không phải lỗi của ngươi."
Lúc này mới Chu Bất Ngu mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, lấy nửa chiếc bánh vừng từ trong tay áo ra, cắn một miếng, coi như là cách để an ủi.
Cảnh Dật không còn ngạc nhiên nữa, chỉ hỏi: "Theo ngươi thấy, người đã cướp đi đứa con của nhà họ Trần là ai?"
Chu Bất Ngu cắn một miếng bánh vừng, nhíu mày suy nghĩ: "Bình thường thì nghĩ là người bên phía thái hoàng thái hậu hoặc bên phía thừa tướng nhưng..."
Cảnh Dật: "Nhưng?"
Chu Bất Ngu: "Thảo dân không hiểu tại sao họ lại cướp người làm gì? Họ chỉ cần trông coi và sắp xếp để mọi người điều tra kỹ lưỡng. Việc cướp người từ các viên chức thẩm vấn vào thời điểm này ngược lại chỉ khiến nhiều việc danh không chánh nói không thuận."
Cảnh Dật cũng có suy nghĩ tương tự.
Chẳng lẽ không phải là người của thái hoàng thái hậu sao?
Chu Bất Ngu: "... Thảo dân đột nhiên có một ý tưởng."
Cảnh Dật: "Nói xem?"
Chu Bất Ngu: "Chẳng lẽ là có người khác làm, giữ đứa trẻ này sống sót để uy hϊếp Hạ tướng quân sau này?"
Dù sao thì đứa nhỏ Trần gia đã xác nhận Hạ Cần gϊếŧ người. Với lại, Hạ Cần không có mặt ở cương vị công tác thì không có cách nào chứng minh sự trong sạch của mình.
Nếu sự việc thực sự ồn ào đến tận công đường thì ngay cả khi Hạ Cần có cách thoát khỏi thì vẫn phải chịu không ít phiền phức.
Cảnh Dật lắc đầu không đưa ra ý kiến thêm: "Phái người đi kiểm tra xem những người có bản lĩnh của phủ thừa tướng vào tối đó làm gì, cũng kiểm tra xem bọn họ có tiếp xúc với người giang hồ không."
.
Đêm nay bên ngoài cung điện gà bay chó sủa rất hỗn loạn nhưng bên trong lại rất yên bình và tĩnh lặng.
Đoàn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước nhai nuốt miếng bánh cuối cùng, sau đó thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Nhưng Cảnh Thước thấy cậu đã nhảy lên cửa sổ chuẩn bị rời đi gọi lại: "Ái phi có có nguyện ý ở lại với trẫm thêm một lúc nữa không?"
Cậu dừng lại, quay đầu nhìn Cảnh Thước, hai người nhìn nhau hai giây.
Đoàn Vân Thâm: "Nguyện ý."
Cậu lại nhảy xuống từ bệ cửa sổ, cầm thứ gì đó có thể ngồi từ trong góc, không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh Cảnh Thước.
Đoàn Vân Thâm: "Bệ hạ, ngài muốn trò chuyện sao?"
Cảnh Thước: "... Nếu trẫm muốn nói về mẫu phi thì ngươi có nghĩ ta dối trá không?"
Đoàn Vân Thâm: "Sao lại cảm thấy dối trá? Không phải bệ hạ đã nói mẫu thân ngài đối xử với ngài rất tốt sao?"
Cảnh Thước: "Thật sự vô cùng tốt."
Cảnh Thước suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Ngươi thích ăn bánh phật thủ?"
Đoàn Vân Thâm: . . .
Vấn đề toi mạng lại xuất hiện nữa? ? ?
Cậu lắc đầu như lắc lục lạc: "Thần không thích, khó ăn, thần không thèm nhìn!"
Cảnh Thước: "Trẫm thích ăn."
Đoàn Vân Thâm: . . .
Đoàn Vân Thâm: "... Cũng không tệ lắm. Ừm, ăn uống là sở thích cá nhân."
Đoàn Vân Thâm liều mạng đáp lại, cậu khóc không ra nước mắt. Cũng không ngờ đáp án của vấn đề toi mạng lại đột nhiên thay đổi.
Cảnh Thước: "Mẫu phi chưa từng nấu ăn nhưng bà đã học làm điểm tâm vì trẫm. Trẫm luôn nghĩ rằng đây là món điểm tâm ngon nhất mà bà làm."
Cảnh Thước đang nói dối.