Chương 45: Nó sợ hãi

Kẻ cướp chính là Độ Nha.

Hạ Giác bảo chàng ta đi cướp.

Không phải Hạ Giác biết trước mà phái Độ Nha đi đánh nhau với người của Cảnh Dật để cướp người, mà do Cảnh Thước ra lệnh cho cậu ta cướp người.

Thoạt nhìn, Cảnh Thước trông giống như một con ưng bị cắt cánh mắc kẹt trong thâm cung nhưng thực chất, trong và ngoài cung điện, hắn đều có quân cờ.

Với hắn, triều đình giống như một bàn cờ.

Đêm lạnh, ngay cả khi đã mặc áo choàng, tay Hạ Giác vẫn rất lạnh, cậu ta thổi một hơi vào tay.

Độ Nha thấy vậy bèn cởϊ áσ khoác của mình ra và khoác lên áo choàng cậu ta.

Hạ Giác cười nói: “Nào có áo choàng khoác áo choàng?”

Đứa trẻ sợ hãi co rúm lại, run rẩy nhìn hai người đàn ông trước mặt.

Độ Nha đeo mặt nạ, có lẽ nó không nhận ra, hơn nữa nó cũng chưa từng gặp qua Hạ Giác. Mà đứa nhỏ này cũng là nửa điên nửa tỉnh, theo Hạ Giác nói, bắt nó cũng không có ý nghĩa gì.

Nhưng Cảnh Thước lại nói, đứa trẻ này hiện tại không có tác dụng bởi vì thời cơ chưa đến. Hiện tại bắt nó lại và giấu đi tất có chỗ hữu dụng.

Hạ Giác thở dài: "Bắt được thì ném nó ở đây đi. Nhớ mỗi ngày cho nó ăn, đừng để người khác phát hiện."

Cậu ta ngáp một cái, đang muốn xoay người rời đi, đi được hai bước đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: "Đừng để nó tiếp tục la hét, nếu như một ngày nào đó ta nghe thấy nó la hét quấy rầy sự yên tĩnh của người khác thì ta sẽ thái nhỏ nó ra làm vằn thắn ăn đấy."

Độ Nha: "Giận?"

Hạ Giác mỉm cười.

Lòng thầm nhủ điều này thật là hiếm có, ta còn chưa tỏ vẻ gì mà biết hôm nay ta giận rồi, thường thì lúc ta bắt đầu phát giận thì ngươi vẫn ngơ ngác không đúng sao?

Hạ Giác: "Ta giận đấy thì ngươi định làm gì?"

Độ Nha lùi lại một bước và quỳ một chân xuống, đưa thanh kiếm trên tay cho cậu ta.

Ý nghĩa rất rõ ràng, ngài có thể gϊếŧ ta hoặc chém ta, chém cho tới khi ngài nguôi giận mới thôi.

Trần Ngọc Đình là do chàng ta thả, mặc dù trước mắt vẫn chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng nào nhưng sự thật là chàng ta đã không tuân theo mệnh lệnh của Hạ Giác.

Hạ Giác không cầm lấy, bởi vì tay cậu ta đã không còn cầm kiếm được nữa.

Đối với những người thân nhược, việc cầm những thứ gì đó ở trong tay là vô nghĩa.

Hạ Giác tức giận đến mức bật cười: "Nếu có ngày ngươi chết thì cũng là vì ngu ngốc mà chết."

Độ Nha: . . .

Hạ Giác ngồi xổm xuống trước mặt Độ Nha đang quỳ: "Ngươi thật sự không muốn gϊếŧ người vô tội sao?"

Độ Nha: "Nó vẫn còn nhỏ."

Hạ Giác: "Nếu ta và nó chỉ có một người có thể sống sót, ngươi sẽ chọn ai?"

Độ Nha: "Công tử."

Không một chút do dự, quyết đoán rõ ràng.

Chàng ta nói, ta chọn công tử.

Hạ Giác hài lòng đứng dậy: "Được rồi, ta không tức giận nữa, đứng lên đi."

Nói xong, Hạ Giác xoay người muốn rời đi, đột nhiên phát hiện áo choàng của mình dường như bị người nào đó túm lấy, cậu ta quay đầu lại, phát hiện Trần Ngọc Đình đang nắm chặt góc áo choàng của mình, không chịu buông ra.

Nó sợ hãi.

Trần Ngọc Đình sợ rằng nếu người này rời đi, nó sẽ phải ở lại cùng với người đàn ông mặc đồ đen kia.

Nó không nhận ra Độ Nha khi đeo mặt nạ. Dường như bản năng động vật khiến nó sợ chàng ta.

Hạ Giác đầu tiên sửng sốt, sau đó nhíu mày, không kiên nhẫn vươn tay kéo một góc áo choàng của mình ra, sắc mặt có chút lạnh lẽo: "Ta không phải người tốt, tránh xa ta ra."

Trần Ngọc Đình: . . .

Trần Ngọc Đình bị dọa, ngơ ngác nhìn Hạ Giác từ chối, sau đó quay đầu liếc nhìn Độ Nha.

Hình ảnh đôi giày của Độ Nha thoáng qua trong đầu nó. Nó dường như đột nhiên nhớ đến cái chết thương tâm của phụ mẫu khi nó chui ra khỏi gầm giường. Đột nhiên, nó bắt đầu hét lên mà không báo trước. Âm thanh sắc nhọn chói tai lại thê lương giống như kéo ra cánh cổng địa ngục.

Hạ Giác bị tiếng hét làm cho hốt hoảng vô thức lùi về sau một bước, Độ Nha trực tiếp vỗ vào sau gáy Trần Ngọc Đình một cái khiến đứa trẻ kia lập tức ngất đi.

Độ Nha không hề có cảm giác thương hại hay yêu mến đứa trẻ, lúc đầu chàng ta không tấn công nó vì nghĩ rằng nó vẫn còn bé.

Như đã nói, nếu phải lựa chọn giữa đứa trẻ này và Hạ Giác, chàng ta chắc chắn sẽ chọn Hạ Giác không chút do dự.

Sắc mặt Hạ Giác tái nhợt, sức khỏe vốn đã không tốt, vừa rồi còn bị dọa đến mức không thở nổi.

Độ Nha lập tức lấy bình thuốc trong ngực ra, đổ ra hai viên thuốc sau đó giúp Hạ Giác nuốt thuốc.

Cậu ta thở hổn hển một lúc lâu nhưng vẫn chưa bình tĩnh lại, vì vậy Độ Nha đã bế ngang cậu ta lên và đặt nằm thẳng trên một chiếc ghế dài nhỏ gần đó. Sau đó, chàng ta vận công giúp Hạ Giác điều chỉnh hơi thở một lát, lúc này cậu ta mới hồi phục.