Chương 44: Hạ tướng quân

Cảnh Dật nói với Chu Bất Ngu: "Nói thì nói cho xong, đừng có chần chừ ngập ngừng."

Chu Bất Ngu: "Vân Phi đã là phi tần của bạo quân, vương gia quan tâm cho y cũng không có ích lợi gì."

Trên đời này có hàng chục ngàn người, nhớ ai không được chứ không nên nhớ người ở trên giường bạo quân.

Người nhớ thương người ta thì lúc mưu tính hành động tất nhiên dễ bại lộ.

Nếu bọn họ đang âm mưu ép hoàng đế thoái vị, liệu họ có phải lập thêm một kế hoạch nữa để giữ mạng Vân Phi không?

Nếu một ngày nào đó gã đột nhiên phát điên và ghen tuông bạo lực với tên bạo quân, liệu có làm điều gì đó bốc đồng không?

Có quá nhiều biến số, vậy thì tốt hơn là nên ngăn cản vương gia dừng lại ngay từ đầu. Thiếu niên là thiếu niên, Vân Phi là Vân Phi, vì vậy đừng nhớ thương thứ trên giường của người khác.

Khi Cảnh Dật nghe Chu Bất Ngu nói vậy, chỉ gật đầu bình tĩnh: "Nói có lý."

Chu Bất Ngu châm lửa trong lòng nhưng vì tính cách hèn nhát của mình, y không dám nói lời cay nghiệt, đành âm thầm than thở trong lòng: "Nếu ngài nghe lọt những lời này thì ta sẽ viết ngược tên Chu."

Cảnh Dật quay đầu nhìn Chu Bất Ngu: "Còn nhìn ta làm gì sao không đi làm đi?"

Chu Bất Ngu: . . .

Chu Bất Ngu nhét con chim bồ câu vào lòng Cảnh Dật rồi nói: "Vương gia hãy cân nhắc một chút. Thảo dân đi ra ngoài trước."

Cảnh Dật ngẩn người nhận lấy con chim bồ câu.

Chu Bất Ngu nhút nhát như chuột, hiếm khi đυ.ng chạm thế này.

Gã nhìn con chim bồ câu, con chim bồ câu nghiêng đầu kêu: "Gồ, gồ, gồ--"

.

Chu Bất Ngu ra lệnh cho người xử lý con trai của Trần Hiển An nhưng khi đến nơi, bất ngờ chạm trán với một người khác.

Vụ thảm án của Trần Hiển An chưa được giải quyết, Trần Ngọc Đình là con trai duy nhất, là nhân chứng và là người sống sót còn lại nên đương nhiên được bảo vệ nghiêm ngặt.

Trần Ngọc Đình lúc này mới ba tuổi, vẫn còn ngây thơ đột nhiên chứng kiến phụ mẫu bị gϊếŧ trước mặt mình, bị kí©h thí©ɧ quá độ biến thành nửa điên.

Hoặc là ngơ ngác, hỏi thế nào cũng không có phản ứng hoặc là đột nhiên bắt đầu rống to giống như thấy quỷ.

Chỉ duy nhất một lần, lúc quan viên hỏi đứa nhỏ thì nghe thấy nó nói ra lời mơ hồ như đang kêu "Hạ tướng quân"

Trần Ngọc Đình tất nhiên không biết Hạ Tướng quân nhưng Trần Hiển An trước khi bị gϊếŧ đã nói ra ba chữ này.

Viên quan phụ trách vụ án này bị ba chữ này dọa sợ, bởi vì khi thẩm vấn người hầu của Trần phủ, ông ta đã dựa theo lời khai của bọn họ mà vẽ ra chân dung hung thủ, có chút giống với đại tướng quân Hạ Cần.

Lúc này, nghe thấy ba chữ "Hạ tướng quân" từ trong miệng đứa trẻ nửa điên nửa tỉnh kia, ông ta càng thêm khϊếp sợ, trong tay như cầm một củ khoai lang nóng.

Đại tướng quân của triều đại này tất nhiên không phải là người mà ông ta có thể đắc tội nên ông ta chắc chắn không thể tra trên đầu hắn.

Ngoài ra, ông ta còn nhận được ám chỉ từ bên phủ thừa tướng rằng vụ án của Trần Hiển An phải được giải quyết sớm nhất có thể. Sự thật có được phơi bày hay không không quan trọng, quan trọng là mọi chuyện đã kết thúc.

Ý của phủ thừa tướng đương nhiên chính là ý của thái hoàng thái hậu.

Vì vậy, lời khai "Hạ Tướng quân " của Trần Ngọc Đình còn chưa kịp nộp lên trên thì đã bị phe của thái hoàng thái hậu chặn lại.

Quan viên thẩm vấn như được đại xá định bỏ qua sự việc. Ai biết còn chưa có chấm dứt thì vương gia trở về kinh đô đột nhiên can thiệp.

Vương gia yêu cầu ông ta tra rõ kỹ lưỡng, kiểm tra mọi thứ thật cẩn thận và không bỏ sót bất cứ điều gì.

Vào thời điểm này, lời khai của Trần Ngọc Đình về "Hạ Tướng quân" vẫn còn được giữ bí mật, chỉ có một số ít người biết.

Thái hoàng thái hậu sợ có người tra ra khi Trần Hiển An còn sống làm những việc bẩn thỉu liên lụy những vây cánh khác trong đảng của thái hoàng thái hậu bị xuống ngựa nên vội vàng đóng quan tài lại.

Phe của vương gia cố gắng hết sức làm to chuyện này với hy vọng có thể lợi dụng nó để cắn chết một số tâm phúc bên thái hoàng thái hậu.

Hai bên đều vì lợi ích của mình mà cắn đến túi bụi còn hung thủ gϊếŧ cả nhà họ Trần và đứa con trai còn sống của họ, không một ai thực sự quan tâm.

Ai mà ngờ được tối nay Trần Ngọc Đình lại đột nhiên trở thành "bánh trái thơm".

Ngoài những người mà Chu Bất Ngu sắp xếp còn có thêm một người nữa tới.

Đối thủ rõ ràng chỉ có một người nhưng nhân thủ Chu Bất Ngu không địch lại, rõ ràng đã chộp được Trần Ngọc Đình trong tay lại bị người khác cướp đi.

.

Đêm muộn, phủ tướng quân.

Hạ Giác mặc áo choàng lông cáo, nhìn đứa trẻ co ro trước mặt. Độ Nha đứng ở một bên, bởi vì mặt nạ che khuất nên không nhìn thấy biểu cảm.