Chương 43: Một khi hoài nghi sẽ có người đi tra

Người tiếp đãi Trương Cảnh Chi không phải là Cảnh Dật mà là một thư sinh có vẻ ngoài xấu xí, giống như một chua nho mười năm thi trượt sống bằng nghề phu tử.

Trương Cảnh Chi thấy phủ vương gia chậm trễ như thế, tuy không vui nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài.

Chu Bất Ngu cười nói: "Trương đại nhân đừng trách, ngài đến thật không đúng lúc, vương gia quả thật không ở trong phủ."

Trương Cảnh Chi nhìn người này, cũng không có ý định ngồi lâu, chỉ nói: "Nếu vương gia trở về, làm phiền tiên sinh nói một câu hãy dừng vụ án Trần Hiển An lại, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ dẫn lửa thiêu thân."

Chu Bất Ngu: "Lời này có ý gì?"

Trương Cảnh Chi: "Trần Hiển An có một người con trai tên là Trần Ngọc Đình, người đã tận mắt chứng kiến

cái chết thương tâm của phụ mẫu mình và nhìn thấy khuôn mặt của kẻ gϊếŧ người."

Chu Bất Ngu nghe vậy thì rùng mình: "Hả?"

Trương Cảnh Chi nhìn thấy Chu Bất Ngu nghèo kiết hủ lậu liền cảm thấy khó chịu, lúc này thấy y nghiêm túc như vậy ngược lại càng khó chịu.

Mình đến để báo cho vương gia một thông tin quan trọng nhưng ngài lại để một thư sinh nghèo kiết hủ lậu ra tiếp đãi.

Nếu không phải muốn tên bạo quân kia phải nợ máu trả bằng máu chỉ có con đường vương gia ...

Trương Cảnh Chi: "Trần Ngọc Đình đã xác nhận tướng quân Hạ Cần là người gϊếŧ phụ mẫu mình."

Hạ Cần và Cảnh Dật có mối quan hệ cá nhân một lòng và xem như là phụ tá đắc lực của vương gia.

Chu Bất Ngu dừng lại sau đó bật cười, giả ngu: "Trẻ con ăn nói bừa bãi mà tướng quân ở xa biên giới, với lại hắn không có thù oán gì với Trần đại nhân cho nên không hợp lý. Hơn nữa, Hạ tướng quân và vương gia chỉ là bằng hữu. Nếu thật sự tướng quân gϊếŧ người thì vương gia cũng chủ trương xử lý theo lẽ công bằng."

Trương Cảnh Chi cười lạnh nói: "Một đứa trẻ không thể lay chuyển được tướng quân. Nhưng, nếu bản thân tướng quân có vấn đề thì sao? Đêm Trần Hiển An chết, tướng quân không ở biên giới, đúng không?"

Chu Bất Ngu như bị dọa, cái vẻ mặt nhát gan sợ phiền phức: "Trương đại nhân, ngài không thể nói lung tung. Không thể nói tướng quân ..."

Trương Cảnh Chi: "Tiên sinh có rảnh giả ngu cùng ta còn không bằng đi báo tin cho vương gia trước. Làm phiền tiên sinh nói với vương gia rằng ta nguyện ý làm khuyển mã vì đại sự của vương gia."

Trương Cảnh Chi nghiến răng nói, sau đó đứng dậy rời đi, trên người toát ra vẻ oán giận và bất mãn.

Ông vừa đi thì Cảnh Dật đi ra từ trong phòng.

Chu Bất Ngu cười khổ: "Vương gia không nên bắt thảo dân tiếp khách. Ngài xem, ta đã đắc tội với khách rồi đúng không?"

Cảnh Dật liếc nhìn Chu Bất Ngu rồi nói: "Chọn vài người để bọn họ đưa đứa nhóc tên Trần Ngọc Đình đến phủ vương gia. Nếu không làm được thì diệt trừ nó đi.".

Không quan trong đại tướng quân Hạ Cần có gϊếŧ người hay không.

Điều quan trọng là không để mọi người nghi ngờ Hạ Cần gϊếŧ người.

Một khi hoài nghi sẽ có người đi tra.

Nếu có người kiểm tra sẽ phát hiện đêm đó Hạ Cần không ở biên cương thậm chí là trong khoảng thời gian đó.

Đại tướng quân tự ý rời khỏi cương vị chức vụ để bí mật gặp vương gia. Bất kể họ đang bàn chuyện quốc gia đại sự hay là đang nâng ly vui mừng thì đều sẽ được coi là âm mưu phản loạn.

Cho nên, đứa con còn sống của Trần gia nhất định không thể giữ lại. Nó sẽ là mối nguy hiểm tiềm tàng rất lớn.

Chu Bất Ngu nhận được lệnh liền lập tức đi ra ngoài sắp xếp.

Kết quả vừa bước ra sân, một con chim bồ câu bay về phía y. Không biết nó thấy dáng dấp Chu Bất Ngu không hay ho, cảm thấy dễ bị bắt nạt hay là vì y trông giống như một cái cọc gỗ trong bộ y phục nên nó đậu ngay phía trên đầu Chu Bất Ngu.

Chu Bất Ngu: . . .

Chu Bất Ngu vươn tay ra bắt con chim bồ câu trên đầu mình, nhìn thấy dấu vết trên chân nó - một con chim bồ câu trong cung.

Chim bồ câu mang theo một lá thư cũng không có tin tức gì khác, chỉ có một câu nói rằng đêm nay Vân Phi đã đi tìm bạo quân như thường lệ.

Chu Bất Ngu nhíu mày nhìn chữ viết trên chân chim bồ câu.

Vân Phi có tìm bệ hạ hay không thì liên quan gì đến vương gia? Tại sao lại truyền tin đến đây?

Chu Bất Ngu một tay cầm thư, tay kia cầm chim bồ câu quay lại đi tìm Cảnh Dật.

Cảnh Dật nhìn mái tóc của Chu Bất Ngu bị chân chim bồ câu kéo tung ra, trên đỉnh đầu còn đính một chiếc lông chim.

Cảnh Dật: "Tiên sinh đây là?"

Chu Bất Ngu đưa thư cho Cảnh Dật rồi nói: "Vương gia, xin đừng trách thảo dân lắm miệng. Vân Phi này không thể là thiếu niên du mục mà người đã gặp trước đây. Người..."

Cảnh Dật mở thư ra xem, trên mặt không nhìn ra vui hay giận, ban ngày hắn vừa mới hố Cảnh Thước ở "Hoàn Hồn Viên", tất nhiên muốn biết kết quả, hắn đã đặc biệt phái người gửi tin qua chim bồ câu.