Nhưng. . .
Cậu vừa cắn bánh rồi quay lại nhìn Cảnh Thước, phát hiện hắn cũng đang nhìn mình.
Bộ dạng bạo quân thực sự rất đẹp trai, đúng chất phiên bản nam của Tô Đát Kỷ.
Khi Đoàn Vân Thâm nhìn hắn thì hắn có vẻ hơi sửng sốt, có lẽ là không ngờ cậu lại đột nhiên quay đầu nhưng hắn cũng rất nhanh điều chỉnh lại tư thế.
Cảnh Thước vô thức nhìn chằm chằm Đoàn Vân Thâm, ngay cả đầu óc cũng trống rỗng, chỉ nhìn chằm chằm vào người thanh niên nhét đồ ăn vào miệng mình như một con chuột lang.
Đoàn Vân Thâm nhai bánh trong miệng rồi nuốt hết, sau đó đứng dậy đi về phía Cảnh Thước: "Thần nghĩ kỹ rồi, bệ hạ, người có muốn đoán không?"
Cảnh Thước: "Đoán xem?"
Đoàn Vân Thâm: "Đoán xem tiếp theo thần sẽ làm gì."
Cảnh Thước: "Trẫm không đoán được."
Đoàn Vân Thâm lấy chiếc bánh cuối cùng từ trong túi giấy dầu ra, đặt bên cạnh môi Cảnh Thước.
Hắn nhìn cậu, cậu cũng giống như hắn lúc ban ngày, dùng bánh chạm vào môi hắn vàra dấu cho hắn mở miệng.
Cảnh Thước: "Xưa nay những kẻ gϊếŧ phụ gϊếŧ mẫu đều là những kẻ máu lạnh tàn ác. Ái phi, sao ngươi không chạy trốn đi?"
Đoàn Vân Thâm thành thật nói: "Cho dù thần muốn chạy trốn cũng không thể. Nếu không có bệ hạ, thần sẽ chết."
Cảnh Thước: . . .
Cảnh Thước: "Ái phi đã cứu mạng trẫm, trẫm cũng không ngại báo đáp. Mỗi ngày bỏ bớt thời giờ đến thăm ngươi."
Nếu như Đoàn Vân Thâm vừa mới xuyên qua thì chắc chắn sẽ vui mừng đến mức nhảy múa ba lê ở trong lòng.
Rõ ràng ý của tên bạo quân kia muốn hai người họ giữ khoảng cách, mỗi ngày hắn sẽ dành thời gian đến giúp cậu sống sót kéo dài tính mạng, không can thiệp vào chuyện khác.
Nhưng hắn càng săn sóc càng như vậy thì Đoàn Vân Thâm càng cảm thấy dựa trên những gì mình chứng kiến và hiểu biết, hắn không hề tàn nhẫn vô tình như trong truyền thuyết.
Cậu không muốn chạy trốn nữa, cũng không thể giải thích được tại sao.
Có lẽ là vì ánh mắt Cảnh Thước nhìn cậu khiến cậu có cảm giác không muốn rời đi.
Đoàn Vân Thâm tin rằng Cảnh Thước có lý do và nguyên nhân riêng.
Cho dù hắn không nói gì nhưng cậu nguyện ý tin tưởng.
Chiếc bánh dừng lại ở bên môi, Cảnh Thước im lặng một lúc rồi há mồm ngậm lấy chiếc bánh vào miệng.
Điểm tâm thực sự rất ngon.
Nhưng Cảnh Thước không nếm ra được hương vị, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp, hắn như con mồi rõ ràng cảm nhận được cạm bẫy phía trước nhưng sau nhiều lần do dự, cuối cùng vẫn bước vào.
Hắn không nhịn được nở nụ cười, không biết là mỉa mai hay là gì khác: "Hôm nay ái phi sẽ hối hận vì đã đưa ra lựa chọn này. Ái phi cũng biết trẫm nổi danh hay thay đổi tâm trạng. Nếu hôm nay ngươi không đi thì sau này sẽ không dễ nói chuyện với trẫm nữa đâu.”
Đoàn Vân Thâm: "Hối hận hay không là do thần quyết định."
Tôi cảm thấy anh sẽ không để cho tôi hối hận đâu.
Đoàn Vân Thâm giống như tấm gương chỉ thuộc về riêng Cảnh Thước.
Không có gương, cho dù y phục có lộn xộn đến đâu, cũng không thể nhìn thấy chúng và tất nhiên sẽ không quan tâm. Mà có gương thì sẽ vô thức quan tâm đến nó và muốn nhìn thấy mình trông như thế nào trong gương để xem có cần sửa sang lại y phục.
Đây là lần đầu tiên Cảnh Thước nhìn vào gương.
Người đàn ông bên trong không xứng đáng với tấm gương này nhưng hắn cố mỉm cười và cố nói rằng không quan tâm.
"Chờ mong" và "niềm tin" là những thứ đi kèm với huyền học.
Khi một người mà ngươi quan tâm nói rằng ta cảm thấy ngươi là người tốt, ta hy vọng ngươi sẽ là người tốt.
Thì người đó sẽ vô thức chột dạ và kiềm chế bản thân khi làm điều gì đó xấu.
.
Cùng lúc đó, có một vị khách đến phủ vương gia vào lúc đêm khuya.
Người này không ai khác chính là thái y Trương Cảnh Chi.
Trương Cảnh Chi là cha của Trương Duệ. Cách đây không lâu, Trương Duệ đã thất bại trong nỗ lực ám sát Cảnh Thước và bị hắn cho lột da. Và tấm da đó được sử dụng để làm cờ chiêu hồn còn thi thể đưa trở lại Trương phủ.
Trương Cảnh Chi vốn là thành viên đảng thái hoàng thái hậu, từng giúp bà ta chế thuốc để khống chế Cảnh Thước, hiện tại thuốc mà bà ta dùng cho Cảnh Thước là do ông ta dâng lên.
Ban đầu, ông được coi là một nhân vật trung thành và tận tâm trong đảng của thái hoàng thái hậu.
Nhưng lần này Cảnh Thước lại gϊếŧ chết đứa con trai duy nhất của ông và làm nhục đến mức thi thể không còn nguyên vẹn.
Gìa mà mất con quả là một nỗi đau dữ dội xót xa. Giờ đây ông ta không muốn vinh hoa phú quý mà chỉ muốn tên bạo quân phải trả giá.
Nhưng thái hoàng thái hậu cần bạo quân làm con rối, mà ông chỉ là một thái y không quan trọng gì không thể trông mong bà ta chủ trì công đạo.
Thế là thái y thay lòng quay sang gia nhập vào đảng vương gia và lặng lẽ khoác áo choàng đến phủ vương gia vào giữa đêm.