Chương 41: Cảnh Thước là người như thế nào

Đoàn Vân Thâm sửng sốt một lát, thái độ của Cảnh Thước thẳng thắn đến mức khiến cậu rùng mình.

Đặc biệt là nụ cười trông có vẻ rất sung sướиɠ sảng khoái.

Chắc chắn hắn chưa bao giờ hối hận về điều đó.

Đoàn Vân Thâm: "Tại sao?"

Cảnh Thước: "Bởi vì trẫm vui vẻ."

Đoàn Vân Thâm: "..."

Cậu muốn tát cho tên bạo quân kia mấy cái, sau đó kéo vai hắn lại bảo nói chuyện cho đàng hoàng.

Nhưng sự áp bức giai cấp đã nói cho cậu biết phải nhịn một chút rồi hãy đập.

Đoàn Vân Thâm: "Bà ấy đối xử không tốt với bệ hạ?"

Ánh mắt Cảnh Thước rời khỏi tấm bùa hộ mệnh xấu xí kia, nhìn về phía Đoàn Vân Thâm, nụ cười vẫn còn trên môi: "Ái phi đang tìm cớ cho trẫm sao?"

Đoàn Vân Thâm: "Không, thần chỉ nghe nói một ít thôi. Có biết trên đời này có một số bậc phụ mẫu không xứng với chữ "phụ mẫu". Có những mẫu thân mong đợi một đứa con trai mà đổ dầu sôi vào cổ họng con gái mình, mà cũng có những phụ thân nghiện rượu đã đạp đứa con ba tuổi xuống đất,..."

Cảnh Thước: "Câm miệng!"

Đoàn Vân Thâm: ...

Cậu lập tức im lặng.

Nụ cười của Cảnh Thước phai nhạt, ánh mắt hắn nghiêm túc nhìn Đoàn Vân Thâm, vừa là lời nhắc nhở mà cũng là lời cảnh cáo: "Mẫu phi chết dưới tay trẫm là sự thật nhưng điều này không có nghĩa là trẫm dễ dàng tha thứ dung thứ cho người khác nói xấu bà ấy. Đừng đánh đồng bà ấy với những người đó. ."

Đoàn Vân Thâm tràn đầy oan ức.

Hắn hỏi rồi cậu giải thích lý do tại sao chứ không phải cậu chắc chắn mẫu thân hắn là người như vậy.

Cảnh Thước thản nhiên nói nói: "Trẫm gϊếŧ bà ấy chỉ là nhất thời hứng khởi chứ không liên quan gì đến cái gì hết, bà ấy đối xử với trẫm rất tốt."

Đoàn Vân Thâm: "Nhất thời hứng khởi?"

Nào có nhất thời hứng khởi vô duyên vô cớ chứ.

Đang che giấu điều gì vậy?

Cảnh Thước đổi chủ đề đúng lúc, cười hỏi: "Ái phi đã bắt được đáp án mà ngươi muốn, trẫm gϊếŧ mẫu thân không có nỗi khổ. Vậy ái phi định làm gì tiếp theo?"

Đoàn Vân Thâm: "..."

Tuy tôi không phải là người thông minh tuyệt đỉnh nhưng anh không thể coi tôi như kẻ ngốc được, người anh em.

Bốn bỏ năm lên, anh chẳng nói với tôi điều gì cả.

Nhưng tên bạo quân này có vẻ không muốn nói, Đoàn Vân Thâm cũng không biết nên làm thế nào, cậu cũng không thể tùy tiện dùng kìm hoặc nhíp để cạy miệng hắn ra được.

Hơn nữa dù có kìm có nhíp cũng không thể cạy được.

Đoàn Vân Thâm nôn nóng đến mức muốn giật tóc mình khùng luôn.

Bế tắc rồi.

Không phải mình muốn biết chuyện này là thiệt hay giả sao? Cảm giác như đang chạy nước rút một trăm mét và cố gắng đập vào tường nhưng cuối cùng lại đập vào bông. Mềm mại, đau thì cũng không đau nhưng cũng đâm không ra, Cảnh Thước: "Hiện tại ái phi muốn tránh xa trẫm một chút cũng còn kịp. Ái phi nếu đã cứu trẫm thì tất nhiên trẫm cũng có thể sắp xếp cho ngươi."

Đoàn Vân Thâm giơ tay phải ra dấu ngắt lời bạo quân: "Bệ hạ, xin đợi một lát để thần ngẫm đã."

Bộ não của cậu đã bị bỏ bê nhiều năm, không phải lười biếng thì cũng là lỗ mãng cho nên khi đột nhiên cần sử dụng đến nó thì phản ứng có chút chậm chạp.

Cậu bước tới bên người Cảnh Thước và lấy lại túi giấy dầu từ tay hắn - mặc dù trước đó chính cậu là người nhét nó vào tay hắn.

Cầm túi giấy dầu, cậu tìm một chỗ miễn cưỡng có thể ngồi rồi vừa nhét bánh vào miệng vừa vận chuyển đại não nghĩ ngợi.

Hỏi: Tại sao hôm nay cậu lại mạo hiểm đối chất chuyện này với tên bạo quân đó?

Trả lời: Trong lúc vô tình biết được sự việc này và rất để ý. Câu chuyện nghe được quá khác biệt so với tên bạo quân mà mình biết. Mình không muốn cùng những người khác tạt nước bẩn vào Cảnh Thước, cũng không muốn ác ý với người vô tội vì tin vào tin đồn cho nên đến đây để đối chất với chủ nhân thực sự.

Tổng kết: Mình muốn biết Cảnh Thước là người như thế nào.

Hỏi: Bản thân có biết hắn là người như thế nào không?

Trả lời: Không, anh ta kín tiếng như trai ngọc vậy. Nhưng theo quan điểm chủ quan của mình, nếu anh ta thật sự hung ác tàn bạo hành hạ gϊếŧ mẹ mình thì làm sao anh ta có thể bảo vệ danh dự của bà và không cho phép người khác nói xấu bà?

Hơn nữa, mình vừa cứu mạng anh ta khi tên thích khách tấn công nhưng anh ta lại thay đổi thái độ với mình và trở nên tử tế hơn. Một người như vậy thực sự sẽ gϊếŧ mẫu phi "đã đối xử với anh ta vô cùng tốt" một cách tàn nhẫn?

Kết luận: Điều này hoàn toàn mâu thuẫn về mặt logic, một trong hai điều này khẳng định có lời nói dối.

Câu hỏi: Theo tiền đề này, mình có khuynh hướng nghĩ câu nào là lời nói dối?

Đáp: . . . Không biết. Mình phải khách quan và trung lập nhưng điều đó rất khó. Nói chung, mình không hề biết rõ lắm, đương nhiên là không khuynh hướng nghĩ cái nào tốt hơn.