Chương 40: Đây là chuyện tốt.

Nói chia hai đầu, bên này Đoàn Vân Thâm và Cảnh Dật tách ra ở đây, bên kia thị vệ bên kia nói chuyện này cho chỉ huy thị vệ Hạng Nhất Việt.

Trong cung dù sao cũng là sân nhà của Cảnh Thước, huống chi trước đó Cảnh Dật còn mang theo Đoàn Vân Thâm đi tìm thị vệ.

Sau khi Hạng Nhất Việt nghe được chuyện này, do dự một lát liền báo cáo Cảnh Thước.

Cảnh Thước nghe xong liền hỏi: “Bọn họ đi đâu vậy?”

Hạng Nhất Việt: "Đó là một nơi được gọi là Hoàn Hồn Viên, một chỗ ở góc Tây Nam..."

Cảnh Thước: “Trẫm biết nơi đó.”

Hạng Nhất Việt nuốt tất cả những chi tiết sau đó bởi vì gã nhớ ra tại sao bệ hạ lại biết.

Cảnh Thước không đề cập đến chuyện đó, mà nói: “Hồi nhỏ ta đã cứu hoàng thúc ở nơi đó.”

Hạng Nhất Việt: "Là... Vương gia?"

Cảnh Thước cười: “Đúng vậy nhưng hoàng thúc có lẽ không biết chuyện này.”

Cảnh Dật là người nhỏ tuổi nhất trong lứa hoàng tử. Cảnh Thước nhỏ hơn gã một thế hệ nhưng sự chênh lệch tuổi tác giữa gã và Cảnh Thước khiến họ giống huynh đệ hơn là thúc chất.

Gã còn nhỏ mà mẫu thân không được sủng mà nhà mẹ chỉ quan nhỏ, trong triều không có chỗ dựa nên cuộc sống trong cung rất đáng thương.

Cảnh Thước nhớ khi đó hắn đuổi theo con chó cưng bị tuột khỏi dây xích, lúc đó hình như hắn chưa tới mười tuổi.

Cảnh Dật chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, bị lừa đi đến đó sau đó bị nô tài của người nọ đá xuống đất, dùng gậy đánh đập.

Cảnh Thước lúc đó vẫn còn nhỏ, đã rất sợ hãi khi nhìn thấy. Hắn ôm con chó cưng của mình và cố gắng ngăn cản chúng nhưng bị vướng chân.

Người khiến hắn vướng chân cũng chính là người đã dụ gã đến cũng là hoàng thúc của hắn lớn tuổi hơn Cảnh Dật một chút.

Khi đó, hắn ta đẩy Cảnh Thước mới mấy tuổi, nói muốn dẫn hắn đi xem mấy con cá chép cắn hoa sen rồi kéo đi mà không để hắn nhúng tay nhóm nô tài đang đánh gã.

Cảnh Thước đã thoát khỏi hoàng thúc giữa chừng và tìm thấy những người thị vệ gần đó, chỉ đường cho họ và yêu cầu họ giải cứu gã.

Chuyện hắn tìm thị vệ cứu người mà Cảnh Dật có biết hay không thật khó nói.

Từ những chuyện xảy ra sau đó, có lẽ gã không biết.

Cảnh Thước nghĩ thầm khi hoàng thúc dẫn y đến nơi đó, gã sẽ không kể cho y nghe về lần gã bị đánh ở đó lúc nhỏ mà chỉ nhắc đến chuyện cũ của mẫu phi mình.

Nụ hôn hôm nay cũng là hôn.

Vậy thì có lẽ tối nay y sẽ không đến.

Cảnh Thước không thể biết mình đang u sầu hay đang cảm thấy thoải mái.

Không đến cũng tốt.

Thấy bệ hạ đột nhiên im lặng, Hạng Nhất Việt không nhịn được hỏi: "Bệ hạ, có muốn thần đi nhắc nhở nương nương không?"

.

Nếu lúc này Phương Du đứng cạnh Hạng Nhất Việt, nhất định sẽ đá vào bắp chân anh ta.

Chuyện nhà người ta, xen vào làm gì? Còn đòi nhắc nhở vợ người ta? Ta thấy đầu óc huynh cần gõ đó, bên trong toàn là bột nhão đặc quánh rồi.

Cũng may Cảnh Thước cũng biết tính cách của Hạng Nhất Việt - trung thành nhưng cứng nhắc.

Mặc dù Cảnh Thước được nhiều người biết đến là người thất thường và khó đoán nhưng luôn phân biệt rõ ràng giữa trong ngoài đồng thời đối với người một nhà luôn xử sự tiêu chuẩn và cực kỳ bao dung.

Vì thế lúc này chỉ nói: "Không cần."

Không đến cũng tốt.

Không có người ở bên cạnh thì sẽ ít có nguy cơ bị đâm sau lưng.

Đây là chuyện tốt.

Nhưng ai biết Cảnh Thước đã chắc chắn Đoàn Vân Thâm sẽ không tới nhưng đêm đó cậu vẫn lẻn vào.

Không những đến mà còn mang theo cả điểm tâm Cảnh Dật cho.

Vốn dĩ cậu định vứt nó đi, kẻ đối đầu cho thứ gì đó sao có thể ăn được? Nhưng vì mùi vị quá thơm nên cậu không khỏi cắn một miếng, ngon nha.

Sau đó, cậu chia chiếc bánh thành hai phần rất cẩn thận, cậu ăn hết phần của mình một cách nhanh chóng và mang phần còn lại đến cho Cảnh Thước.

Việc cậu có thể sống tốt mỗi ngày hay không hoàn toàn phụ thuộc vào vị này. Chắc chắn không có hại gì khi cố gắng lấy lòng.

Không chỉ mang theo điểm tâm mà còn mang theo bùa hộ mệnh.

Cái bọc thêu bùa hộ mệnh kia trông giống như một hiện trường vụ án mạng - đường khâu lộn xộn và màu sắc phối hợp kỳ lạ.

Dù sao thì đó cũng là một đẳng cấp khiến người ta phải kinh ngạc khi nhìn thấy “Trên đời này có phong cách hội họa độc đáo đến vậy sao”.

Đoàn Vân Thâm nói với Cảnh Thước là cậu tự tay thêu nhưng bản thân là nam tử không thạo thêu thùa lại vội vàng nên có chút thô thiển.

Nhưng thực tế là cậu đã yêu cầu Tiểu Cẩu Tử đi tìm thợ thêu trong cung để làm, đặc biệt muốn cái loại tàn tạ như vậy nói thẳng ra càng xấu càng tốt và tốt nhất là nó được làm bởi người mới học thêu.

Lúc trước Cảnh Thước nhất quyết muốn dùng cái túi hương để đựng chiếc bùa hộ mệnh do cậu tự thêu ra, mà cậu là thẳng nam, à không, là một con cá muối không có ý định học thứ như vậy.

Dù sao bạo quân cũng không phải cái gì cũng biết, cậu dùng phế phẩm của phường thêu nói mình là người mới vào nghề, làm không tốt ai có thể biết được?

Dù sao thì, chỉ cần đưa chiếc bùa hộ mệnh đi là xong.

Cảnh Thước một tay cầm điểm tâm do Đoàn Vân Thâm đưa cho hắn, một tay cầm bùa hộ mệnh, trong lúc nhất thời không biết nên cảm động hay ghét bỏ.

Cảnh Thước sắp xếp lại tâm tư của mình nhưng sau khi sắp xếp một lúc, hắn vẫn không biết phải nói gì.