Chương 38: Anh bảo tôi cắn mà?

Cậu dùng hàm răng mài mài.

Nhưng không dám dùng sức.

Sau đó lại mài mài.

Cơ hội báo thù tốt như thế từ bỏ có hơi đáng tiếc.

Cảnh Thước tính toán ở trong đầu, cực kỳ kiễn nhẫn để cậu dựa sát vào mặt cắn miệng mình.

Có thể nghe thấy tiếng hít thở, trước kia hắn cảm thấy trên người ái phi dường như có mùi hương nhàn nhạt.

Cảnh Thước: - Ui…….

Đoàn Vân Thâm nhẹ nhàng cắn có hơi đau nhưng không thấy máu.

Không phải tại tôi rén nhé, tôi cũng cắn rồi đó.

Đoàn Vân Thâm lui lại rồi nghĩ và nhìn Cảnh Thước và nói một câu:

- Tạ ơn bệ hạ.

Cảnh Thước rất thản nhiên: - Ái phi không cắn à.

Không, tôi cắn rồi.

Cảnh Thước: - Không sao cứ cắn tiếp đi.

Cậu cảm thấy cái lưu trình này không đúng lắm, luôn cảm thấy bạo quân dường như… không còn vui vẻ như trước.

Anh bảo tôi cắn mà?

Sao cắn xong rồi lại còn giận thế?

Nhưng người ta bảo cậu lui ra, cậu không thể không đi, hắn nhìn cậu ra khỏi cung điện.

Nếu lấy được thứ y muốn vậy tối nay y còn đến không?

Cậu không biết bệ hạ nhà mình bị giật kinh phong kiểu gì mà ra khỏi cung điện cậu vẫn còn suy xét.

Không biết có phải nghĩ quá mức ngơ người không mà kết quả đi trên đường đυ.ng trúng một người.

Đoàn Vân Thâm ngẩng đầu nhìn lên thấy ----vương gia Cảnh Dật.

Đoàn Vân Thâm:…..

Cảnh Dật cười nói: - Thật trùng hợp, lần nay lạc đường lại gặp được tiểu công công.

Đoàn Vân Thâm:……..

Cậu nghĩ thầm vậy anh đúng là xúi quẩy bởi vì tôi cũng không biết đường.

Ngoại hình của Cảnh Dật thực ra khá đẹp, dịu dàng tao nhã như trúc như thông xanh khiến người ta thoạt nhìn sẽ có cảm giác như một quân tử đoan chính.

Hơn nữa, Cảnh Dật và Cảnh Thước có quan hệ huyết thống chung quy ngoại hình cũng có phần giống nhau, Cảnh Thước tuấn mỹ gần như giống yêu quái, vậy sao hoàng thúc của hắn có thể xấu được?

Chỉ là Đoàn Vân Thâm nhìn thấy người này tâm tình cậu vẫn không tốt.

Cậu và Cảnh Thước là châu chấu trên cùng một sợi dây, Cảnh Dật và thái hoàng thái hậu tạm thời cũng là châu chấu trên cùng một sợi dây nhưng thái hoàng thái hậu và Cảnh Thước là kẻ thù của nhau.

Nói cách khác, người này là đối thủ.

Cảnh Dật vẫn lạc đường ở trong cung, nhờ Đoàn Vân Thâm dẫn đường. Cậu nói mình cũng không biết thế là gã nói hai người đi cùng nhau.

Đoàn Vân Thâm cũng bất lực đi theo vương gia khắp hoàng cung. Vị vương gia này phảng phất như quen biết từ lâu hỏi tiểu công công đến từ đâu và muốn đi đâu.

Từ đông thổ đại đường đi Tây Thiên thỉnh kinh.

Oán thầm thì oán thầm nhưng cậu vẫn thành thật trả lời, nói rằng mình vừa mới hầu hạ bệ hạ dùng bữa nên bây giờ trở về tìm tổng quản thái giám báo cáo kết quả công tác.

Cảnh Dật nghe vậy mỉm cười nói: “Tiểu Thước không làm khó ngươi chứ?”

Đoàn Vân Thâm còn chưa kịp định thần khi nghe thấy hai chữ "Tiểu Thước" vô cùng thân thiết, cậu sửng sốt đến nỗi nhất thời không trả lời được câu hỏi.

Cảnh Dật: “Xem ra là làm khó rồi."

Đoàn Vân Thâm: "Không, bệ hạ rất nhân từ."

Không chỉ đút cơm cho tôi ăn mà suýt chút nữa còn no căng chết luôn.

Cảnh Dật mỉm cười, cũng không hỏi thêm nữa mà lấy một túi giấy dầu đựng điểm tâm từ trong lòng ngực.

Đoàn Vân Thâm: ….

Đoàn Vân Thâm lặng lẽ nhìn điểm tâm bên trong túi giấy dầu, nhìn không đẹp mắt chút nào.

Chóp mũi cậu giật giật phát hiện mùi hương này rất thơm.

Cảnh Dật giống như đang lừa gạt đứa trẻ: “Nó được bán trong cửa hàng cũ ở kinh thành, tiểu công công quanh năm làm việc trong cung, có lẽ chưa từng nhìn thấy, đừng chê vì vẻ ngoài nó xấu xí."

Đoàn Vân Thâm: ". . . Ăn ngon không?"

“Đương nhiên ngon hơn đồ ăn do ngự trù trong cung nấu... một chút.” Cảnh Dật vừa nói vừa dùng ngón trỏ và ngón cái so khoảng cách: “Nếu không ngon thì tại sao ta lại mang vào cung, chẳng phải điểm tâm do ngự trù ở trong cung làm cũng ngon mà."

Chóp mũi cậu giật giật, trong lòng có chút rung động. Nhớ đến miếng bánh bát trân cao mà lần trước gã đưa cho mình rồi nhìn thấy động tác Cảnh Dật đang chia sẻ điểm tâm.

Đoàn Vân Thâm gian nan cố gắng phác thảo cách từ chối trong đầu.

Cảnh Dật lấy bánh ngọt ra.

Đoàn Vân Thâm: “Nô tài không ăn.”

Cùng lúc đó, Cảnh Dật đút chiếc bánh đưa vào miệng mình.

Đoàn Vân Thâm: ?

Cảnh Dật: "Cái gì?"

Đoàn Vân Thâm: ….

Hãy để tôi chết đi, hãy để tôi chết đi!! Ngay lập tức ngay lập tức.

Đoàn Vân Thâm ước gì có thể dùng hai chân vùi mặt mình lại.

Cho mày tham ăn nè, xấu hổ chưa.

Tại sao tên bạo quân không để mình chết lúc no căng đi chứ, why???

Cảnh Dật nhìn mà tâm trạng vui vẻ, thấy dáng dấp Đoàn Vân Thâm đột nhiên hiểu được vì sao người này có thể ở bên cạnh Cảnh Thước.

Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến tâm trạng dễ chịu, đặc biệt là khi trêu chọc cậu.

Trông không giống như “yêu phi tới từ ngoại quốc, biết vu cổ thuật và phòng the".

Đang lúc Đoàn Vân Thâm xấu hổ đến mức muốn ngồi xổm xuống đào đất chôn mình đi, không biết hai người đi qua nơi nào, lại nghe được những tiếng kêu yếu ớt.

Đoàn Vân Thâm sửng sốt.

Bởi vì cậu đi cùng Cảnh Dật nên cậu thật sự chỉ đi lang thang không mục đích, nghĩ có thể gặp được những cung nữ và thái giám khác mới có thể giao phó người này.

Vì vậy, cậu không biết đây là nơi nào.

Đoàn Vân Thâm không biết nhưng Cảnh Dật thì biết, chính gã là người dẫn cậu đến nơi này.