Chương 37: Nếu anh tới nữa thì tôi sẵn sàng luôn.

Đoàn Vân Thâm: - Lâu, sau này thần nhất định cẩn thận cho bàn tay này.

Miệng nên nói những lời hay ý đẹp.

Cảnh Thước: - Chỉ cẩn thận cho cái tay thôi à?

Đoàn Vân Thâm: ???

Cảnh Thước: - Không cần cẩn thận với trẫm ư?

Đoàn Vân Thâm:…..

Cảnh Thước: - Trẫm không phải là minh quân.

Đúng, anh là con cọp ăn thịt người.

Ngón tay hắn xẹt qua làn da cổ cậu.

Ngón tay hắn trắng nõn nhìn vào ban ngày như bị bệnh, mà thân thể Đoàn Vân Thâm là dị tộc mang màu da sẫm. Một người có ngón tay thon dài còn một người có lan da nhẵn nhụi.

Đoàn Vân Thâm không nhịn được lắc lắc cổ.

Bị sờ có hơi ngứa.

Cảnh Thước nhìn miệng vết thương mà ngơ ngẩn.

Hắn vốn dĩ không phải người tốt, lúc trước muốn bóp chết cậu nhưng lúc này hắn cắn cậu không là gì cả.

Một lần bị rắn cắn, mười năm còn sợ dây thừng.

Huống chi hắn bị rắn cắn ba lần.

Ba lần bị người chí thân phản bội đến máu chảy đầm đìa rất dễ khiến hắn cảm thấy mâu thuẫn lẫn sợ hãi khi mối quan hệ thân mật thành lập.

Nhưng hắn cảm giác được cậu càng ngày càng gần trái tim hắn.

Hắn cũng không biết nên hy vọng cậu đến gần hơn hay là dừng bước tại đây.

Nơi “dừng bước” có chút vi diệu.

Đoàn Vân Thâm là phi tử của hắn, mỗi ngày đều sẽ đòi hắn hôn, thật sự không thể dừng lại ở việc hôn hay đút đồ ăn trong khoảng cách hòa hợp ở chung.

Hoặc sẽ có một ngày bọn họ sẽ cùng chung chăn gối, bày tỏ nỗi lòng với nhau.

Hoặc sẽ có một ngày bọn họ sẽ đồng sàng dị mộng, mang ý xấu.

Nếu khoảng cách giữa bọn họ không trở nên gần hơn thì sẽ biến xa. Vậy khả năng nơi “dừng bước” duy nhất chính là tử vong.

Để mối quan hệ giữa bọn họ ngừng ở giây phút này sẽ không còn thân mật cũng sẽ không xa cách.

Cảnh Thước ngơ ngác rất lâu.

Lúc này cậu không nhịn được giật giật cổ.

Cậu phát hiện bạo quân không thoa thuốc nữa mà dùng móng tay gãi cổ cậu.

Đoàn Vân Thâm: - Bệ hạ… thoa thuốc xong chưa?

Cảnh Thước: - Sao đi vội vã thế?

Cậu nghe ra giọng hắn thay đổi không nhịn được chửi thầm mới vừa rồi không phải anh cắn vui lắm à? Sao biến sắc lại biến nhanh thế?

Tôi bị anh cắn mà anh còn không vui?

Cảnh Thước lại nói: - Muốn chạy?

Đoàn Vân Thâm: - Thần còn đến buổi tối mà.

Hôm nay tôi còn chưa được hôn.

Khi cậu đang suy nghĩ chuyện này thì hắn cũng nghĩ đến.

Tuy rằng trước đó cậu từng bịa chuyện “Một ngày thần không hôn ngài thì sẽ chết” nhưng hắn vẫn nghĩ không ra lời này là thật hay giả.

Rốt cuộc cách nói kia thật sự quá lố bịch, thấy thế nào cũng giống như y muốn tìm lý do đề đòi hắn hôn.

Nhưng y có đôi khi lại khiến người ta cảm giác rằng y vì nụ hôn đó mà tới chứ không có cái khác.

Cảnh Thước: - Tối nay còn tới?

Đoàn Vân Thâm: - Tất nhiên rồi.

Không biết hắn nghĩ gì lại nói: - Không thì trẫm cho ái phi cơ hội cắn lại?

Đoàn Vân Thâm: !!!!!!

Nếu anh tới nữa thì tôi sẵn sàng luôn.

Đoàn Vân Thâm: - Vậy, thần phải làm gì để đổi lấy cơ hội này?

Cảnh Thước: - Không cần làm gì.

Đoàn Vân Thâm: ???

Đoàn Vân Thâm: - Cứ thế mà cắn á.

Hắn không trả lời mà nhìn ánh mắt hắn có vẻ là thế.

Cậu lập tức có cơ hội được báo thù lẫn kéo dài tánh mạng. Cậu nghĩ có phải bạo quân đang hố mình, vừa kích động đến mức như con ruồi xoa xoa chân ở trong lòng.

Đoàn Vân Thâm chần chờ một lát đánh giá Cảnh Thước.

Hắn dường như tạm thời không có đổi ý.

Cậu thử thăm dò thò lại gần chạm chạm vào môi hắn.

Trong đầu truyền đến âm thanh nhắc nhở hôm nay hoàn thành nhiệm vụ.

Cậu nuốt nước miếng to gan dùng hàm răng cắn môi dưới hắn.

Cậu có hơi hoảng hốt.

Hiện tại nếu cậu đánh lén phỏng chừng đã nhào lên rồi cắn một ngụm chạy biến.

Nhưng Cảnh Thước quang minh chính đại cho cậu cắn thì ngược lại cậu bó tay bó chân cảm thấy mình đứng trên một cái bẫy.