Mình cảm thấy bản thân như con gà con bị diều hâu cắp đi.
Sau đó con diều hâu há miệng cạp vào bả vai cậu.
Đoàn Vân Thâm: - A a a a a a!!!!!
Đau quá.
Đột nhiên không kịp phòng bị nên phản ứng như người bình thương đau đớn.
Thị vệ lẫn thái giám ở bên ngoài nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ở trong phòng mà mặt không đổi sắc.
Bạo quân tính khí thất thường bất kể gϊếŧ người hay tra tấn dường như đều rất bình thường.
Cậu kêu đau một tiếng rồi cuống quít bịt miệng mình lại.
Cảnh Thước cắn thật.
Giống như dã thú ăn thịt cắn một miếng bên cổ Đoàn Vân Thâm. Trước khi cắn còn đẩy y phục ở đầu vai sang một bên, lúc này trong miệng hắn nếm được mùi máu tươi.
Cậu đau đến mức toàn thân run rẩy, không ngờ rằng bạo quân dám làm vậy, giống như con chó cắn người.
Hơn nửa đời người cậu chưa từng bị chó cắn. Mà cậu rất được động vật yêu thích, mặc kệ là chó ngao tây tạng hay là chó sục Bitpull nhìn thấy cậu đều vẫy đuôi.
Hàm răng Cảnh Thước găm vào thịt nhưng không biết nghĩ gì lại dùng sức thêm hai phân.
- Đau, đau, đau, đau, đau, đau………Thần sai rồi, thần không dám nữa.
Đoàn Vân Thâm mơ hồ cảm thấy hắn hơi cười khẽ một chút.
Mọe nó chứ. Hắn còn dám cười.
Mình đau sắp bay lên trời rồi mà hắn còn cười.
Thù này không báo không phải quân tử.
Anh chờ đó cho tôi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cắn lại.
Đoàn Vân Thâm nói lời tàn nhẫn ở trong lòng nhưng miệng thì chỉ hu hu hu.
Khi hắn há miệng ra, hàm răng rời khỏi vết thương, cậu đau đến mức run lên.
Cổ đại có vắc xin phòng chó dại không vậy..
Tôi bị cắn rồi hu hu hu.
Miệng vết thương chảy máu, không biết Cảnh Thước nghĩ gì còn liếʍ một chút.
Nguyên nhân chắc chắn không phải vì tiêu độc.
Cậu giãy giụa bò ra khỏi l*иg ngực hắn, kéo cổ áo ra muốn thổi thổi vào miệng vết thương.
Nhưng lại… thổi không tới.
Miệng vết thương ở gần cổ nên thổi hơi khó.
Sắc môi của hắn còn mang theo chút máu rồi nhìn cậu đau đến mức nhảy nhót lung tung không hiểu sao tâm trạng lại rất tốt, cười rất vui vẻ.
Cậu khóc không ra nước mắt.
Đứng ở đó nhìn hắn.
Quản lý biểu cảm đi được không? Không hề.
Hiện tại ánh mắt cậu nhìn hắn như nhìn con chó cưng vừa mới phá phách nhà xong. Với lại vẻ mặt nó tỏ vẻ --- có giận không? Mà giận thì cũng hết cách với tôi thôi.
Mình còn biết làm gì nữa đành như ba ba tha thứ cho boss.
Đoàn Vân Thâm: - Bệ hạ……
Cảnh Thước mang tâm trạng tốt: - Chuyện gì?
Cậu tràn ngập cảm xúc oán hận và muốn lầm bầm nhưng giai cấp thống trị địa chủ phong kiến nói phải khắc, chế.
Cậu đành nuốt muôn vàn lời nói làu bàu biến thành một câu: - Đau…
Cảnh Thước bình thản hiển nhiên: - Trẫm thổi thổi cho ái phi?
Đoàn Vân Thâm:…..
Mọe, hắn cắn mình còn muốn bỏ đá xuống giếng.
Cậu sửa sang lại y phục mà lòng thầm nhủ tôi không chơi với anh nữa, tôi muốn chơi với Tiểu Cẩu Tử.
Tạm biệt đồ gấu chó.
Gấu không phải là một loại tuổi mà là một loại tâm thái.
--- ngôn ngữ quảng cáo hay thật.
Lúc Đoàn Vân Thâm phủ y phục lên, cảm thấy vô cùng đau đớn, cậu định lui đi thì bị bạo quân gọi lại.
Cảnh Thước lau vết máu bên môi cười nói: - Oan ức?
Đoàn Vân Thâm:…….
Anh nói đi?
Để tôi cắn anh một miếng thử xem nhé?
Cậu đã quên mình vẫn còn nợ cũ. Cậu cắn hắn rất nhiều lần, có một lần còn chảy cả máu --- chẳng qua cậu cắn là môi.
Cảnh Thước: - Lại đây trẫm thoa thuốc cho ái phi.
Đoàn Vân Thâm:……
Có nên đi qua không, anh lại tóm lấy tôi cắn nữa thì sao?
Nhưng dù trong lòng nghi ngờ nhưng hết cách rồi, bạo quân bảo cậu qua thì cậu phải qua.
Cậu vẫn ngồi xổm trước xe lăn còn hắn kéo y phục cậu ra sau đó thoa thuốc lên.
Thuốc là cái loại dùng để trị cho tay nhưng nghĩ đến viếc trị cho vết thương ngoài da nên chắc cũng được.
Cảnh Thước: - Lần này ái phi đã nhớ lâu chưa?