Cảnh Thước liếc cậu rõ rang mang ý cảnh cáo.
Hắn cho rằng bản thân vì điều gì đó mới đút cơm cho cậu.
Vì thế Đoàn Vân Thâm ăn no ngồi ở bên cạnh nhìn hắn ăn cơm.
Lượng cơm ăn của hắn không lớn gần như chỉ gắp mấy miếng đã dừng.
Cậu đấm ngực dậm chân ở trong lòng.
Nhìn đi, đồ ăn đầy ắp phong phú biết bao. Mà hắn ăn ít như thỏ ấy.
Nhưng hắn là bạo quân nên mình không dám ép, hu~.
Hai người ăn xong cơm trưa rồi hắn nhìn cậu thấy đôi mắt cậu vẫn nhìn chằm chằm vào mình, đột nhiên cảm thấy thế cũng không tệ liền nói:
- Sau này tới thời gian dùng bữa, ái phi có thể tới tìm trẫm.
Đoàn Vân Thâm:……
Đây là thánh chỉ hay là ngài thuận miệng cảm thán thế?
Thôi không được đâu, tôi mà ăn mấy bữa cơm với anh thì trong động hậu cung của hồ ly lại nhiều thêm con mèo cam béo múp.
Ngẫm lại mà xem, quyển sách của chúng ta toàn là nam nữ già trẻ lớn bé đều mang khuôn mặt hồ ly rồi tới tôi nặng 200 cân.
Qúa là không tốt chút nào.
Cảnh Thước: - Nếu ái phi đã ăn cơm xong rồi thì chúng ta tới nói chuyện nên trừng phát ái phi.
Đoàn Vân Thâm thu hết tư duy đang phát tán trở về ------trừng phạt? Ò, đúng ra, cắn tôi một miếng đúng không?
Cậu ngổi thẳng một chút, làm tốt chuẩn bị.
Cắn đi, nếu được nói thì là xin ngài hãy cắn tôi đi……
Thôi, nghĩ cũng biết không thể nào.
Biết sớm thì trước đó đã không nhây rồi.
Đoàn Vân Thâm nhìn thoáng qua Cảnh Thước, muốn xác định răng hắn có vấn đề không.
Hy vọng hắn không có răng nanh.
Nhưng bạo quân lại mím môi nên không thấy răng đâu.
Cảnh Thước nhìn thấy cậu ngồi nghiêm chỉnh sau đó lại lén nhìn mình, còn lặng lẽ nhướng mày phảng phất như được lấy lòng, tâm tình hắn lập tức sáng sủa lên.
Cảnh Thước: - Chuẩn bị tốt chưa?
Đoàn Vân Thâm: - Chuẩn bị tốt rồi.
Cảnh Thước: - Vậy ái phi muốn trẫm cắn ở chỗ nào?
Đoàn Vân Thâm: ???????
Còn được chọn nữa hả?
Thế mình chắc chắn chọn…..
Nói muốn bệ hạ cắn vào môi mình có mặt dày vô liêm sỉ không nhỉ?
Tuy rằng mình chỉ muốn kéo dài tánh mạng nhưng nói ra chắc chắc giống y như hồ ly tinh cầu hoan.
Cậu điểu chỉnh trạng thái một chút, nghĩ nói thế nào như tình anh em.
Nhưng mà tình anh em Lương Sơn hảo hán “Huynh đệ kiếp này hai họ nhưng kiếp sau chúng ta cùng một mẹ”.
….Cũng quá khó khăn rồi, mở ra hình thức địa ngục cũng không khó đến vậy.
Lý Qùy chẳng lẽ nói với Tống Giang ca ca rằng, ca ca có thể cắn miệng đệ đệ Thiết Ngưu sao?
Hình ảnh quá đẹp lạ luôn.
Cậu trầm tư lo lắng một mình, cảm giác bản thân đang giải một bài toán cao cấp.
Hắn lẳng lặng đợi một lát sau đó mới nói:
- Có cần trẫm chọn giúp ái phi không?
Đoàn Vân Thâm: - Thế thì tốt quá.
…Có quỷ ấy.
Đạo diễn tôi muốn chọn môi, ông trao đổi với nam 1 chút đi.
Ánh mắt Cảnh Thước đánh giá trên dưới Đoàn Vân Thâm như chọn đồ ăn, nhìn mà khiến cậu dựng lông trong lòng.
Ai bảo mày lanh mồm lanh miệng nói không tích đức.
Gặp báo ứng rồi.
….Đợi đã, nếu nói là trừng phạt thế bị cắn một miếng chắc cũng không sao nhỉ?
Nếu là thuộc hạ khác của bạo quân nghe hắn phạt người chỉ là cắn một miếng, e rằng trong lòng cười muốn nở hoaluôn.
Cậu vẫn còn non lắm.
Đối với những người khác mà nói hắn phạt người ta chỉ muốn cắn một miếng thì họ chỉ biết nghĩ đến bộ dạng dã thú ăn cơm, dùng răng nanh xé rách máu thịt chảy ra máu tươi đầm đìa.
Đoàn Vân Thâm như đi vào cõi thần tiên mà Cảnh Thước dường như đã chọn xong vị trí sau đó ra dấu cho cậu lại gần sát hơn.
Cậu như món ăn rất có tự giác đứng lên bò vào cái mâm của hắn. Bởi vì hắn ngồi ở trên xe lăn nên lùn hơn cậu. Hắn không thể không bảo cậu hạ thấp thân thể.
Đoàn Vân Thâm vừa mới cúi đầu thấp xuống một nửa thì đã bị hắn túm lấy cổ áo kéo vào lòng.
Đoàn Vân Thâm: ???