Cảnh Thước: - Không thích ăn cái này?
Cậu nhìn đồ ăn trên chiếc đũa là thịt cá.
Thích mà.
Nhưng đây không phải là vấn đề thích hay không thích.
Hắn vẫn điềm đạm: - Há miệng.
Cậu khóc không nổi đành há miệng để hắn đưa chiếc đũa kẹp đồ ăn đưa vào miệng mình.
Cảnh Thước: - Ăn cơm trước rồi trừng phạt về vấn đề của ái phi.
Đoàn Vân Thâm:……..
Trừng phạt?
Cảnh Thước: - Cắn ái phi một miếng là tự ái phi nói đó.
Nuôi cho mập rồi cắn miễn cho cộm răng đúng không?
Đoàn Vân Thâm hoảng hốt.
Nhưng có hoảng cũng vô dụng, chiếc đũa kẹp đồ ăn lần thứ ba đưa đến bên môi cậu.
Cậu cam chịu ăn luôn sau đó quyết đoán vươn tay đè lại chiếc đũa của hắn định kẹp đồ ăn lần thứ tư.
Đoàn Vân Thâm: - Bệ hạ, thần không đói bụng.
Cảnh Thước: - Không đói cũng phải ăn.
Đoàn Vân Thâm: - Thần thật sự không đói.
Cảnh Thước: - Trẫm cho ai phi được chọn ăn hay không ăn hả? Ái phi chỉ được chọn ngồi bên cạnh trẫm ăn hay ngồi trong lòng trẫm ăn?
Đoàn Vân Thâm:……
Đứng vẫn tốt hơn bệ hạ ơi.
Cảnh Thước nhìn Đoàn Vân Thâm không hề né tránh: - Ngồi ở đâu?
Đoàn Vân Thâm:…..
Bệ hạ thân ái ngài khác thường quá.
Thật không dám giấu hai ngày nay tôi nhìn anh luôn cảm thấy anh như sắm vai tổng tài bá đạo bên kia phim cách vách.
Hắn thấy cậu đứng ở đó không định ngồi cạnh mình cũng không chịu ngồi trong lòng mình, mang tư thái thà chết chứ không khuất phục.
Vì thế hắn bình tĩnh ném ra lựa chọn thứ ba: - Hay ái phi muốn trẫm gọi thị vệ vào sau đó ăn trong nhà giam.
… Đang êm đẹp anh kêu thị vệ vào kéo tôi vào nhà giam chỉ vì tôi không cho anh đút ăn hả? Tôi đang quan tâm anh có bị thái hoàng thái hậu đánh chết không nên mới tới thăm anh đó?
Phim bạo quân quay lại rồi đúng không?
Anh giỏi lắm chứ gì?
Cảnh Thước nhìn Đoàn Vân Thâm chờ cậu lựa chọn.
… Đàn ông tốt không đấu với mỹ nhân.
Huống chi còn là bạo quân mỹ nhân tính khí thất thường.
Chỉ cần là người bình thường nên biết lựa chọn thế nào.
Đoàn Vân Thâm lanh lẹ kéo ghế nhỏ ở bên cạnh ngồi xuống trước mặt hắn, trông cậu vô cùng ngoan ngoãn.
Cảnh Thước ăn một miếng đút một miếng.
Đoàn Vân Thâm cảm thấy mình ăn đến đau dạ dày.
Tay mình tàn à sao phải cần người hầu hạ như vậy.
… Mình tay tàn thật.
Đại khái sau khi bị thương, hệ thống cho cậu một đáp án chuẩn xác, nói rằng tay cậu sẽ không để lại di chứng, nhiều lắm để lại chút sẹo cho nên cậu không hề để bụng chuyện dưỡng thương.
Lúc này cậu suy nghĩ tỉ mỉ thấy phản ứng của bạo quân không sai.
Vốn dĩ có thể dưỡng tốt không để lại di chứng nhưng mỗi ngày mình làm trời làm đất gây ra vấn đề thì chỉ có thể hối hận.
Nhưng mà được người ta đút cơm vẫn sỉ nhục quá…
Cảm giác như mình là em bé nhà trẻ.
Đoàn Vân Thâm ăn no căng cảm thấy mình mà ăn tiếp thì dạ dày sẽ căng nứt ra nên lúc này mới cản Cảnh Thước đang đút cơm như nhồi thức ăn cho vịt.
Cảnh Thước vẫn bạo hành hồn nhiên không biết gì còn cảm thấy mình rất săn sóc.
Nghe cậu nói mình ăn không nổi nữa còn duỗi tay sờ bụng cậu cách y phục.
Đoàn Vân Thâm:……..
Cảnh Thước bình thản thu tay về …. Y đúng là ăn no rồi.
Đoàn Vân Thâm cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
Đúng là kiểu đút cơm như nhồi thức ăn cho vịt.
Còn dùng tay kiểm tra bụng no hay chưa?
Đút cho cậu xong, Cảnh Thước mới bắt đầu dùng bữa, cậu nghĩ mới vừa rồi được bạo quân hầu hạ nên mình cũng phải có qua có lại.
Không, phải là quăng đào đưa dưa hấu.
Mình cũng muốn nhồi cho vịt ăn.
Bàn tay cậu hướng về phía chiếc đũa.
Và bị đánh.
Ngón tay cậu vừa mới đυ.ng vào bên cạnh chiếc đũa thì đã bị hắn dùng đũa đánh vào mu bàn tay.
Đoàn Vân Thâm:………
Đau không quan trọng mà chủ yếu là khϊếp sợ.
Quả thực như người mẹ quản con trai nghịch ngợm gây sự trên bàn cơm.