Đoàn Vân Thâm vẫn giữ dáng dấp nô tài, khom nửa người nhìn Cảnh Thước.
Cảnh Thước: “Muốn trẫm mời ái phi?”
Đoàn Vân Thâm:...
Lời này hình như có chút quen tai?
Trong lòng chuông cảnh báo gõ vang mà cậu bận rộn không ngừng chia thức ăn cho Cảnh Thước, cùng lúc đó cậu cười gượng nói: “Thần còn tưởng rằng... Bệ hạ không nhìn thấy thần.”
Cảnh Thước không nói tiếp.
Đoàn Vân Thâm vừa vào thì hắn đã nhìn thấy, chẳng qua là có chút nghi hoặc sao cậu lại đây vào ban ngày.
Tuy trong lòng tò mò nguyên nhân cậu tới đây nhưng hắn đoán cậu cũng không giấu được, chưa được một lát là có thể nhìn ra.
Hắn nào biết đâu Đoàn Vân Thâm chạy tới xem hắn có bị thương không, lúc này cậu đã xem xong rồi, trong lòng không vướng bận nên thản nhiên ân cần chia thức ăn cho Cảnh Thước rồi đặc biệt đút cho.
Trước đó vì phiền toái không cần thiết nên tay cậu cố giấu trong tay áo lại còn tháo băng vải thật dày thành mỏng, chỉ giữ lại phần bao lòng bàn tay, lúc này cầm chiếc đũa chia thức ăn mới lộ ra tới.
Cảnh Thước nhận chiếc đũa từ Đoàn Vân Thâm, trong ánh mắt nhìn cậu mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.
Đoàn Vân Thâm:??
Cảnh Thước: “Sao lại tới vào canh giờ này?”
Đoàn Vân Thâm:....
Không thể nói là tôi sợ anh đêm qua bị lão yêu bà đánh đến chết khϊếp mà hôm nay không ai chiếu cố nên muốn tới xác nhận một chút.
Cảnh Thước tiếp tục nhìn Đoàn Vân Thâm.
Đoàn Vân Thâm:??
Cảnh Thước: “Muốn gặp trẫm?”
Đoàn Vân Thâm: “Ừ...Ừm! Muốn gặp bệ hạ.”
Cảnh Thước cong môi, gắp một chiếc đũa đồ ăn đút tới bên môi cậu: “Trẫm rất vui mà cũng không vui.”
Đoàn Vân Thâm:...
Vậy rốt cuộc anh vui hay không vui???
Cảnh Thước: “Đêm qua trẫm muốn phạt ái phi, trẫm đã bảo ái phi phải chăm cái tay thật tốt mà ái phi coi lời nói đó như gió thoảng bên tai đúng không?”
Đoàn Vân Thâm:??
Đoàn Vân Thâm nhìn nhìn cái tay.
Cậu đã quên mất cái chuyện ngu xuẩn nào đó trải qua vào đêm hôm, đồng thời lúc này tự mình cảm giác tốt đẹp nên không cảm thấy cái tay sẽ xảy ra vấn đề.
Cảnh Thước: “Ái phi nói đi, trẫm nên phạt thế nào?"
Đoàn Vân Thâm thầm nghĩ, tới thì cũng tới rồi, không thì....
Đoàn Vân Thâm: “Không thì bệ hạ cắn thần một ngụm?”
Cảnh Thước:?
Không thì hôn kéo dài mạng sống đi.
Cảnh Thước: - Cắn ái phi một miếng?
Đoàn Vân Thâm bị Cảnh Thước hỏi lại cũng hơi xấu hổ.
Nghe không giống trừng phạt nhưng không phải này kia đâu, tại anh hỏi tôi muốn anh phạt tôi như nào mà.
Đoàn Vân Thâm: - Thần chỉ đùa chút thôi, ha ha ha…
Cảnh Thước nhìn cậu cười gượng, vẻ mặt hắn vẫn bình thường có hơi cao thâm khó đoán: - Đây là ái phi tự chợn nên đợi lát nữa cũng đừng có khóc lóc hối hận.
Đoàn Vân Thâm: ???
Anh muốn làm gì?
…Đừng có nhìn tôi như thế, tôi sợ.
Tôi bắt đầu hối hận rồi đây, mẹ ơi con sợ.
Nói chuyện đừng có giấu một nửa lộ một nửa. Anh nói rõ ràng đi, bảo tôi đừng có khóc lóc hối hận là sao?
Lúc này đũa hắn kẹp đồ ăn còn ngừng bên môi cậu, dường như chờ cậu há mồm ăn luôn.
Nhưng lúc này Đoàn Vân Thâm bị câu nói kia kí©h thí©ɧ đến mất hồn mất vía nên khi nhìn vào đôi mắt hắn liền nghĩ mình nên học được chút thuật đọc tâm gì đó để sớm biết lát nữa mình chết như nào.
Cảnh thược đợi khá lâu mà vẫn không có động tĩnh gì liền kẹp đồ ăn chạm vào môi cậu.
Cậu theo phản xạ có điều kiện há miệng ăn vào. Chờ đến khi mùi vị tươi ngon tan ra trong miệng, cậu mới phản ứng lại mình vừa mới làm gì.
…Thần sợ nha.
Ăn một miếng rồi tôi đoản thọ mười năm luôn ư.
Đoàn Vân Thâm còn chưa chột dạ xong thì chiếc đũa kẹp đồ ăn lần thứ hai đã đưa đến bên môi cậu.
Đoàn Vân Thâm:…..
Thiếu chút nữa cậu quỳ xuống cho cái vị bạo quân thân thiện khả ái, ngài muốn làm gì vậy, đút cho ăn rồi chặt đầu hả?