Chương 32: Ơi, con trai ngoan

Hạng Nhất Việt cũng lưu ý, không phải người này khinh thường nhìn mình, với lại trực giác cho thấy tiểu thái giám có vẻ hơi chút chột dạ.

Hạng Nhất Việt:

- Người bên kia, ngươi là thuộc hạ của công công nào? Ngẩng đầu lên.

Đoàn Vân Thâm cúi thấp đầu xuống:....

Cậu không biết hôm nay sao mình lại xui xẻo đυ.ng phải anh ta.

Hạng Nhất Việt đã từng thấy Đoàn Vân Thâm hoặc là nói gặp qua “Vân phi nương nương”.

Hiện tại mình cải trang thành tiểu thái giám đứng ở nơi này, tiến hay lùi cũng không được, nếu như bị Hạng Nhất Việt bắt tại chỗ, thân phận bị vạch trần ...

Nghĩ tốt một chút thì mình là phi tử mặc quần áo nô tài làm rối loạn tôn ti, bị phạt.

Mà nghĩ chỗ hỏng ... mình là công cụ tới hòa thân của địch quốc, cải trang thành tiểu thái giám đưa đồ ăn cho hoàng đế, thấy thế nào cũng như lòng mang ý xấu.

Hạng Nhất Việt nhìn tiểu thái giám không phản ứng, không kiên nhẫn nói:

- Điếc sao? Ngẩng đầu lên!

Vừa nói vừa đi tới chỗ Đoàn Vân Thâm sau đó không nói hai lời liền bóp cằm cậu để ngửa đầu lên.

Đoàn Vân Thâm:...

Hạng Nhất Việt:!!!!

Hạng Nhất Việt: “Nương....?

Ơi, con trai ngoan ~

Đoàn Vân Thâm theo bản năng muốn tiếp lời chiếm hời. Chỉ là lời nói tới bên miệng lại xoay vòng nuốt trở lại.

Chung quanh, tiểu thái giám cùng bọn thị vệ đều lộ vẻ nghi hoặc -- nương??

Hạng Nhất Việt muốn nói chính là “Nương nương”.

Anh ta ho khan một tiếng, cuống quít thả tay khỏi cằm Đoàn Vân Thâm.

Với mức độ để bụng của bệ hạ nhà mình, nếu biết mình bóp cằm cậu e rằng muốn băm tay luôn.

Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người, nhất thời không biết xảy ra chuyện gì.

Cảnh Thước đã từng đưa ra ám chỉ, nói là buổi tối có mèo con đi dạo vào trong điện hắn, không cần ngăn trở.

Hạng Nhất Việt mới miễn cưỡng tiếp tục giữ vẻ mặt nghiêm túc, đang chuẩn bị gạt chuyện này qua bên.

Ai biết anh ta còn chưa nói thì thân tín bên người đã nói trước.

Bệ hạ bảo nhắm con mắt mở con mắt nhưng bị thống lĩnh nhà mình bắt quả tang. Mà bệ hạ vốn tính khí thất thường nếu như bị hắn biết làm sao mà tốt cho được?

Vị thân tín cái khó ló cái khôn cưỡng ép hoà giải:

- Ồ, vị tiểu công công này quả thật có vài phần tương tự với mẫu thân của Hạng thống lĩnh, nhìn thật thân thiết đến cả ta cũng muốn kêu bá mẫu.

Đoàn Vân Thâm:????

Sắc mặt Hạng Nhất Việt xanh mét, trừng mắt nhìn thân tín nhà mình.

Thân tín tên là Phương Du, tuổi trẻ to gan còn am hiểu trợn mắt nói dối, lúc này mặt không đổi sắc tim không đập thình thịch nôn nóng:

- Thảo nào mới vừa rồi Hạng thống lĩnh gọi lại vị công công này thì ra là hiểu lầm, ha ha ha.

Bậc thang rách nát dường như đã đưa tới bên chân Hạng Nhất Việt nên anh ta không hạ cũng phải hạ, lúc này chỉ có thể đơ mặt nói:

- Đúng vậy lớn lên giống nương ta.

Đoàn Vân Thâm nhìn Hạng Nhất Việt, muốn nói lại thôi.

Xin hỏi bạo quân lớn lên giống cha anh hả?

Hạng Nhất Việt nhìn mặt cậu, cũng là vẻ mặt một lời khó nói hết.

-- yêu phi!!! Tuyệt đối là yêu phi!! Hàng đêm đi tìm bệ hạ thì thôi đi ngay cả ban ngày cũng không buông tha bệ hạ.

Hạng Nhất Việt thậm chí muốn cho ngự thiện phòng bổ thận cho bệ hạ.

Chờ đến khi Đoàn Vân Thâm mặc đồ tiểu thái giám bưng cơm trưa rời đi, Hạng Nhất Việt vẫn còn xụ mặt.

Phương Du ở bên cạnh lo lắng không thôi:

- Nương nương sẽ không mang thù chứ? Nếu bệ hạ bị thổi gió bên tai....

Thẳng nam Hạng Nhất Việt lên tiếng:

- Thổi gió bên tai thì sao, ta tin tưởng giữa ta và yêu phi thì bệ hạ nhất định tin ta.

Phương du mệt mỏi kêu một tiếng: “Hạng thống lĩnh...”

Hạng Nhất Việt: “Sao?”

Phương du: “Nương nương là vợ bệ hạ mà ngài muốn nói bệ hạ tin mình, ngài tự tin quá rồi.”

Thẳng nam Hạng Nhất Việt tiếp tục lên tiếng: “Huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo!”

Phương du: “Đứt tay đứt chân còn lên phố được chứ ngài xem có ai không mặc quần áo đi bộ trên phố không?"

Hạng Nhất Việt:....

Đoàn Vân Thâm cùng một đám tiểu thái giám bưng cơm trưa đưa đi cung điện chỗ Cảnh Thước.

Trên đường đi qua một hành lang, đột nhiên cậu nhìn thấy cách đó không xa trong đám thu cúc, vương gia Cảnh Dật đang cùng Hứa thái hoàng thái phi sóng vai đi tới, dường như họ đang ngắm hoa.

Vẻ mặt Cảnh dật ôn hòa còn sắc mặt hứa thái hoàng thái phi cũng cười, nhìn khá là mẫu từ tử hiếu.

Bọn họ cách khá xa đám nô tài, Đoàn Vân Thâm cũng chỉ lén liếc nhìn, ai biết đúng lúc vào lúc này, cảnh dật nhìn qua.

Đoàn Vân Thâm:....

Cảnh Dật nhìn đến ban ngày ban mặt cậu cải trang thành tiểu thái giám cũng ngẩn người, sau đó cười ở xa xa đối với cậu, một nụ cười nhẹ nhã nhặn.

Đoàn Vân Thâm không để ý thôi không nhìn nữa.

Cá mặn phải có tự giác, không nên trêu chọc phiền toái.

Vị kia nhìn là biết nhân vật phiền toái.

Chờ đến khi gọi cơm trưa, ngay từ đầu Đoàn Vân Thâm cho rằng Cảnh Thước không phát hiện mình xen lẫn trong đám tiểu thái giám.

Rốt cuộc đây cũng là ban ngày ban mặt, thứ hai đám tiểu thái giám đều ăn mặc quần áo giống nhau, cúi thấp đầu.

Đừng nói là Cảnh Thước bạo quân, dưới tình huống như vậy mẹ ruột cũng chưa chắc nhận ra con trai ruột.

Nhưng khi cậu vừa thấy Cảnh Thước liền an tâm.

Người này vẫn khỏe mạnh, nghiệp lớn kéo dài mạng sống tạm thời không gặp được trở ngại.

Đồ ăn sau khi mang lên thì đám tiểu thái giám nên lui xuống.

Đoàn Vân Thâm cũng không định ở lâu, định đi theo đám tiểu thái giám, cậu cúi đầu lui được một nửa, đột nhiên nghe được bạo quân bảo giữ lại một người giúp hắn chia thức ăn.

Đoàn Vân Thâm:???

Đoàn Vân Thâm ngẩng đầu, nhìn Cảnh Thước nhìn mình.

Đoàn Vân Thâm:...

Đám thái giám bên cạnh như được đại xá, trong lòng may mắn bạo quân không giữ mình lại, lúc này dưới chân cấp tốc đi nhanh chỉ chớp mắt đi hết, trong điện chỉ còn lại hai người.