Chương 31: Vẫn trèo cửa sổ?

Bên kia Thuần Ngọc được Cảnh Thước cho phép, nàng ta muốn lại đẩy xe lắn giúp hắn. Vừa mới đến gần vài bước, nàng ta đã ngửi thấy mùi hương cháo gà ác.

Nàng ta ở bên người thái hoàng thái hậu, tất nhiên nghe nói có con mèo nào đó không an phận mỗi tối chạy đến chỗ bệ hạ điên khùng.

Nhưng nàng ta là người thông minh, biết việc này không nên đâm thủng vào lúc này, dù có ngửi thấy mùi hương cũng không có phản ứng khác.

Đoàn Vân Thâm không muốn Cảnh Thước đi vào đầm rồng hang hổ nhưng lại không nghĩ ra cách gì.

Nếu là một chén độc dược thì cậu còn có thể làm xốc đổ nó. Nhưng lúc này thái hoàng thái hậu muốn bắt người, mình có thể làn gì?

Lần trước thái hoàng thái hậu muốn gặp người thì bạo quân đã bị nhốt lại.

Lần này lại muốn gặp người...

Đoàn Vân Thâm nhìn vạt áo long bào rũ xuống và giày của Cảnh Thước đặt trên thanh gác chân của xe lăn, trong lòng ngứa ngáy.

Thuần Ngọc tới sau lưng Cảnh Thước, đẩy xe lăn đi.

Đoàn Vân Thâm ma xui quỷ khiến túm một chút xe lăn.

Cảnh Thước cùng Thuần Ngọc đều cảm giác được xe lăn ngưng một chút.

Thuần Ngọc vẫn không nói gì cả, coi như mình không phát hiện.

Cảnh Thước lại nhíu mày trong nháy mắt mãi đến khi bị đẩy ra khỏi cung điện cũng không giãn ra.

Người nọ ngốc nghếch duỗi tay túm bánh xe, không biết có bị tổn thương không.

Rõ ràng vừa mới nói với y phải bảo dưỡng cái tay phải kia mà y lại coi như gió thoảng bên tai.

Đoàn Vân Thâm chờ cửa điện đóng lại mới chậm rãi bò ra từ phía dưới cái bàn, cũng không lập tức rời đi, đứng ở chỗ đó ngẩn người.

Tay cậu vẫn tốt không bị thương nhưng trong lòng khó chịu.

Thái hoàng thái hậu chắc sẽ không gây khó xử với bạo quân chứ nhỉ?

Cậu ngơ ngác một lúc rồi không nhịn được lại gõ hệ thống lần nữa.

Lần này hệ thống lại online rất nhanh, Đoàn Vân Thâm nghiêm túc đứng đắn nói.

【 Đoàn Vân Thâm: Tôi có được mở bàn tay vàng không, như là thay thế bạo quân trở thành hoàng đế, đánh bại Thái hoàng thái hậu cùng vương gia rồi nhất thống thiên hạ sau đó đem bạo quân bỏ vào hậu cung của mình? 】

【 Hệ thống ấm áp Tiểu Đề Kỳ: ? 】

【 Hệ thống ấm áp Tiểu Đề kỳ: Cậu đừng tưởng rằng cứu được Cảnh Thước nhà tôi thì tôi không dám diệt cậu còn muốn mưu quyền soán vị? 】

Đoàn Vân Thâm:......

Muốn mưu quyền soán vị chỗ nào? Làm sủng phi của hoàng đế không thoải mái sao? Mỗi ngày được ăn ngon không tốt hả?

Cậu chỉ là...

Chỉ nghĩ là nếu có khả năng đó thì chẳng phải ai cũng vui mừng sao?

Bản thân được kéo dài tính mạng.

Mà hắn cũng không bị người rót độc dược mỗi ngày, không cần bị thái hoàng thái hậu ức hϊếp, càng không bị vạn người thóa mạ “Kẻ điên” “Tàn bạo” gì đó.

Làm yêu phi cho mình tốt quá ấy chứ, mà hậu cung của mình cũng chỉ thu một mình hắn.

Đoàn Vân Thâm thầm nghĩ, chúng ta tốt bụng sẽ không ngược đãi hắn.

Đoàn Vân Thâm làm một con cá mặn vậy mà vì bạo quân sinh ra chút tâm sự nghiệp, chẳng qua lúc này mới vừa ngoi đầu lên đã bị hệ thống hất một chậu nước đá.

【 Hệ thống ấm áp Tiểu Đề Kỳ: Tỉnh tỉnh đi, đừng có mơ giữa ban ngày bay lên trởi như thế, làm phi tử cho cậu ư, sao cậu không nói mình sinh con đi? Cảnh Thước nhà tôi cần cậu quan tâm chắc, cậu nghĩ trước mặt lão yêu bà kia, hắn sẽ chịu thiệt?]

Nói một hơi dài, kẹp dao giấu kiếm, Đoàn Vân Thâm liền nhìn trúng trọng điểm.

【 Đoàn Vân Thâm: Cậu sinh cũng được. 】

Đoàn Vân Thâm lo lắng cả đêm không ngủ, ngày hôm sau rời giường, chuyện thứ nhất là sai Tiểu Cẩu Tử đi ra ngoài hỏi thăm Trường Nhạc Cung có chuyện đổ máu gì đó không.

Đáp án tất nhiên là, không có.

Đoàn Vân Thâm không yên tâm, lại bảo Tiểu Cẩu Tử đi tra hôm nay Cảnh Thước có mời thái y không.

Tiểu Cẩu Tử lộc cộc đi tra xét, vẫn không có.

Đoàn Vân Thâm vẫn lo lắng, lòng nhủ thầm nhỡ đâu lão yêu bà hạ chỉ không cho thái y trị liệu cho bạo quân thì sao?

Cậu nghĩ rồi lại nghĩ, lại dặn Tiểu Cẩu Tử đi ra ngoài hỏi thăm trong tòa cung điện của bạo quân có bưng ra mảnh vải dính máu loãng hay gì đó không.

Tiểu Cẩu Tử khổ không tả nổi, mới sáng tinh mơ chạy đủ mọi nơi lại hỏi thăm tin tức với các cung nữ tỷ tỷ thị vệ đại ca, đến cuối cùng thấy nương nương nhà mình quan tâm bị loạn, rõ ràng đưa ra chủ ý bậy, vì vậy gã bày Đoàn Vân Thâm tự đi xem là biết.

Cậu như bị xối nước lên đầu, vỗ đùi -- nói có lý.

Nhưng, ban ngày ban mặt vào như thế nào?

Vẫn trèo cửa sổ?... Không tốt lắm đâu.

Thống lĩnh thị vệ Hạng Nhất Việt nghe đêm qua thái hoàng thái hậu cho mời bệ hạ nhà mình, tuy rằng không biết hai bà cháu nói gì nhưng chung quy có chút không an tâm.

Những tội lỗi trước đó của thái hoàng thái hậu quá nhiều, Hạng Nhất Việt không yên lòng, hôm nay đặc biệt tới phụ trách an toàn cho tòa cung điện của bệ hạ, tất nhiên cũng bao gồm tự mình giám sát kiểm tra đồ ăn của bệ hạ.

Hạng Nhất Việt không quá ba bốn mươi tuổi nhưng lại giữ râu quai nón, vả lại đường nét dung mạo cương ngạnh, mang theo hương vị không uy mà nộ, xụ mặt đứng đó khiến tiểu thái giám phải cảm khái một câu “Hạng thống lĩnh thực sự có nam tử khí khái nha ~”.

Hôm nay anh ta nghiêm túc kiểm tra đồ ăn, tốn thời gian cũng lâu một chút. Đám tiểu thái giám cố ý hoặc vô tình đều ngó khuôn mặt của Hạng Nhất Việt, chắc có lẽ vì anh ta là nam tử dương cương ập vào mặt dẫn tới trời sinh hấp dẫn đám thái giám thích, trong cung không ít tiểu thái giám giống như đệ đệ cuồng Hạng Nhất Việt.

Không liên quan đến tình cảm kỳ kỳ quái quái chỉ đơn thuần sùng bái.

Chỉ ngoại trừ một tiểu thái giám vẫn luôn cúi đầu, không thèm liếc mắt nhìn nhiều.