Sắc mặt Sở Nhị Nương lập tức cứng lại, tay đang phe phẩy quạt tròn cũng ngừng giữa không trung.
Quả thật nàng đã từng vào đó, không những thế chiếc quạt tròn nàng đang cầm trong tay cũng là lấy từ Ngô Đồng Uyển.
Ban đầu mẫu thân không cho nàng đυ.ng vào đồ vật trong Ngô Đồng Uyển, nhưng nàng quá yêu thích chiếc quạt này, bèn năn nỉ mẫu thân rằng mình chỉ mượn thưởng thức vài hôm, cam đoan sẽ trả lại trước khi Trân Nguyệt công chúa hồi cung. Mẫu thân nghe vậy mới miễn cưỡng đồng ý.
Huống hồ, ai ai trong cung cũng biết Ngô Đồng Uyển là nơi ở riêng của Trân Nguyệt công chúa, bình thường không ai được tự ý ra vào. Lần này nếu không nhờ quân thượng đích thân mời mẫu thân và vài vị phu nhân khác đến giúp công chúa chuẩn bị của hồi môn, nàng nào có cơ hội lén đi theo vào, càng không nói đến việc dẫn theo người khác.
Sở Tam Nương thấy nàng im lặng, vội giả vờ hối lỗi: “Ôi chao, ta thật hồ đồ, suýt quên Ngô Đồng Uyển là nhà riêng của Trân Nguyệt công chúa. Nhị nương cũng chỉ đi nhờ Nhị phu nhân mới được vào, sao có thể tùy tiện đưa chúng ta đến đó chứ.”
“Ai nói ta không thể?”
Sở Nhị Nương là đích nữ duy nhất dưới gối Sở Thao, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực. Ngay cả mấy vị ca ca, đệ đệ cũng nhường nhịn nàng vài phần, làm sao nàng chịu nổi kiểu nói mát ấy?
Nàng ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu căng: “Mẫu thân ta nói rồi, quân thượng vốn không ưa cung điện này. Đợi sau khi bình định thiên hạ, người sẽ chọn nơi khác để xây lại hoàng cung, đến lúc đó tòa Sở cung này cũng bị vứt bỏ thôi!”
“Phụ thân ta cho rằng để hoang thì quá phí phạm, nên người đã dâng tấu xin quân thượng ban ân chuẩn. Nếu tương lai thật sự có ngày ấy, tòa Sở cung này sẽ được ban cho nhà ta.”
“Đến lúc đó, Ngô Đồng Uyển cũng không còn là của Đại tỷ, mà là của ta. Ta sẽ đưa các ngươi đi xem sân riêng của ta có những gì, chẳng phải tốt hơn sao?”
Nói xong, nàng liền ngẩng đầu dẫn đường, thẳng hướng Ngô Đồng Uyển mà đi. Các tiểu cô nương còn lại đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đành nhắm mắt đi theo nàng.
Cùng lúc đó, đoàn người của Sở Dao đã vào cung, đang trên đường tiến về phía Ngô Đồng Uyển. Vòng qua một lối đi lát đá thật dài, khi sắp đến Ngô Đồng Uyển, họ vừa hay trông thấy cung nhân thủ vệ đang mở cửa điện, chuẩn bị cho mấy thiếu nữ đi vào.
“Là kẻ nào to gan lớn mật! Dám tự tiện xông vào Ngô Đồng Uyển!”
Tiếng quát lanh lảnh của Thanh Thanh vang lên, cùng lúc đó hai hàng thị vệ bên cạnh lập tức động thân ứng biến. Một hàng thị vệ với đao thương sáng loáng, giáp trụ chỉnh tề nhanh chóng lao đến phía trước, trong tích tắc đã vây chặt lấy mấy thiếu nữ.
Các cô nương lập tức thất kinh la hét, cung nhân vừa mở cửa cũng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, giọng run rẩy cầu xin: “Công chúa tha tội, công chúa tha tội!”
Sở Dao chậm rãi tiến lên, ánh mắt đảo qua đám thiếu nữ đang bị bao vây, rồi lại nhìn đến cung nhân đang quỳ rạp trên đất.
“Lôi xuống!” Nàng lạnh giọng: “Đánh chết!”
Cung nhân hoảng hốt, vừa định ngẩng đầu mở miệng giải thích, còn chưa kịp thốt nên lời đã bị hai thị vệ bịt chặt miệng bằng khăn tay, mạnh mẽ kéo đi xuống.
Vài vị cô nương nhà họ Sở sợ hãi đến run lẩy bẩy, co rút vào một chỗ. Bản thân Sở Nhị Nương cũng không tránh khỏi thấp thỏm, nhưng vì phụ thân nàng là đệ đệ của quân thượng, mà Sở Dao lại là đường tỷ, nên nàng vẫn còn chút tự tin, không đến mức hoảng loạn thất thố như những người khác.
Sở Dao đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên chiếc quạt tròn trong tay nàng.
Cán quạt bằng ngà voi, cho cảm giác mát lạnh khi cầm trên tay, mặt quạt bằng lụa mịn thêu hoa văn phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng. Dưới cán quạt rủ xuống một dải tua dài, tua treo hai viên hồng bảo thạch, chiếu rọi lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Sở Nhị Nương lúc này mới nhớ ra lai lịch của cây quạt, vội vàng định giấu sau lưng, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Nhìn nàng cố né tránh, Sở Dao khẽ cười, chậm rãi cất tiếng: “Nhị muội từng nghe câu này chưa? Không xin mà lấy, chính là trộm.”