Thanh Thanh gật đầu, cẩn trọng tiếp nhận, sau đó ra ngoài gọi tiểu nha hoàn ban nãy.
“Đem gửi đi, càng nhanh càng tốt.”
Nha hoàn đáp lời, nhận lấy ống thư rồi quay người chạy nhanh như bay.
Khi Thanh Thanh trở lại phòng thì thấy Sở Dao đang đứng trước khung cửa sổ, ngẩn người xuất thần.
Nghe tiếng nàng bước vào, Sở Dao bỗng cất tiếng hỏi: “Ngươi nói... Sở gia định khi nào mới báo tin này cho ta?”
Hai nước Sở – Ngụy kết thân, nàng là công chúa chuẩn bị được gả đi mà đến giờ vẫn chưa được báo tin gì. Tin tức này vẫn do mạng lưới tai mắt nàng cài trong Sở gia gửi đến. Nghĩ lại thấy nực cười.
Thanh Thanh lắc đầu, sắc mặt trầm xuống: “Nô tỳ không biết.”
Sở Dao đưa mắt nhìn rặng trúc xanh biếc ngoài cửa sổ: “Chờ xem, xem bọn họ định giấu ta bao lâu...”
Thế nhưng nửa tháng trôi qua, vẫn không có ai từ Sở gia đến báo tin cho nàng.
Mỗi ngày, Sở Dao đều ngồi bên cửa sổ chờ đợi, nhưng lần nào cũng chỉ có những bức thư do bồ câu nàng gửi đi quay trở về. Không một ai trong Sở gia tới nói với nàng về chuyện hôn sự.
Thanh Thanh xót xa khuyên nhủ: “Công chúa, đừng chờ nữa. Bọn họ nhất định là không dám nói cho người biết, chắc cũng chỉ đợi đến sát ngày hôn lễ mới thông báo, sợ người sớm biết mà trốn đi.”
Sở Dao không đáp, hồi lâu sau mới rời khỏi khung cửa sổ, nhẹ giọng phân phó: “Thu dọn hành lý, đến Sở gia.”
Là “đến” Sở gia, chứ chẳng phải “về”, chỉ bấy nhiêu cũng đủ thấy nàng đã thất vọng thế nào với cái gia tộc ấy.
Thanh Thanh nhận lệnh, sai người chuẩn bị hành trang và xe ngựa, trực chỉ Sở Cung.
Trong Sở cung, mấy tiểu cô nương mười mấy tuổi trong những bộ y phục mùa xuân rực rỡ sắc màu đang ríu rít dạo chơi khắp nơi.
Các cung nhân không dám ngăn cản, ngược lại còn nép mình tránh đường, sợ va phải các nàng.
Dẫn đầu là một thiếu nữ độ mười bốn, mười lăm tuổi, người mặc váy lụa vàng nhạt, tay cầm cây quạt tròn bằng ngà voi, nhịp nhàng phe phẩy, dáng đi yểu điệu.
“Chúng ta đã dạo chơi gần hết hoàng cung rồi, ta thấy cũng chẳng có gì thú vị.” Nàng hờ hững nói.
“Đúng vậy!” Có người phụ họa: “Dù Sở cung lớn hơn phủ đệ nhà chúng ta nhiều, nhưng bày trí quá cũ kỹ, hoa viên cũng không được tu sửa chăm chút, còn không bằng khu vườn nhà Nhị tỷ ngươi.”
Mấy mươi năm trước Sở quốc từng trải qua chiến loạn tàn khốc, khiến lãnh thổ mất hơn một nửa, đô thành cũng rơi vào tay Đại Yến. Tòa Sở Cung này từng là biệt cung của Hoàng đế Yến quốc.
Sau khi chiếm được nơi này, Yến Đế lại không mấy khi lui tới. Thời gian dần trôi, cung thất không ai trông nom, rơi vào cảnh hoang tàn.
Mãi đến vài năm trước, Sở Nguyên mới thu hồi lại đô thành, rồi dời đến đây cư ngụ.
Vì ghi nhớ mối nhục năm xưa và để tự nhắc rằng nghiệp lớn chưa thành, Sở quốc vẫn còn một phần lãnh thổ chưa thu hồi được, nên Sở Nguyên chưa cho phép tu sửa hay xây mới tòa cung điện này. Ông chỉ sai người thu dọn qua loa, chỉnh trang lại vài tòa nhà thường dùng mà thôi.
Chính vì vậy, nơi nơi trong Sở Cung vẫn lộ vẻ hoang phế tiêu điều, hoàn toàn không giống nơi ở của một quốc chủ đương triều.
Thiếu nữ mặc váy vàng nhạt hờn giận liếc nhìn cô gái vừa lên tiếng rồi cất lời: “Tứ muội muội đừng nói như vậy, nếu để kẻ có tâm nghe được lại tưởng phủ đệ nhà ta xa hoa hơn cung điện của quốc chủ thì sao.”
Sở Tứ Nương vội che miệng, nói nhanh: “Là muội lỡ lời, tỷ tỷ đừng giận.”
Sở Nhị Nương lay cây quạt tròn trong tay, mỉm cười nhấp môi: “Không sao! Dù sao nơi này cũng chỉ có mấy người chúng ta, miễn sao muội đừng ra ngoài nói bừa là được.”
Sở Tứ Nương nhoẻn miệng cười, không bận tâm tới mấy ánh mắt kín đáo hoặc công khai xem thường từ những người bên cạnh.
Nàng vốn là thứ nữ, lại còn là thứ nữ dòng bên, nếu không nhờ lanh lợi và cùng tuổi với Sở Nhị Nương, sao có cơ hội được bước chân vào nơi này? Đã vào được rồi, tất nhiên phải tận tâm lấy lòng Nhị Nương mới mong đứng vững. Ai bảo người ta là ái nữ của em trai quốc chủ chứ.
Có kẻ vốn chẳng ưa gì loại người như Sở Tứ Nương, bèn châm chọc bằng giọng điệu lơ lửng mỉa mai: “Cũng đâu phải nơi nào trong cung cũng đã dạo qua. Chúng ta vẫn chưa ghé thăm Ngô Đồng Uyển, chỗ ở của Trân Nguyệt công chúa đấy nhé.”
“Nghe đâu Ngô Đồng Uyển là nơi duy nhất trong toàn bộ Sở cung được tu sửa lại từ đầu. Khắp nơi được chạm trổ tinh xảo, lầu ngọc chạm rồng, mái cong ngói biếc, lan can đỏ tía, đến cả cảnh sắc trong hoa viên cũng là một thế giới riêng, khác hẳn những nơi chúng ta từng ghé qua.”
“Hình như mấy ngày trước Nhị tỷ tỷ tới đó rồi, không biết có thể đưa chúng ta đi ngắm một chút chăng?”