Chương 7

“Phành phạch...” Con bồ câu trắng bay lượn vài vòng rồi đáp xuống cây ngô đồng trong phủ công chúa. Vừa nghe thấy động tĩnh, một nha hoàn vội vã chạy đến. Bồ câu dường như đã quen với nàng nên ngoan ngoãn để nàng bắt lấy rồi tháo ống thư nhỏ buộc ở chân nó.

Sau khi tháo ống thư, nha hoàn nhẹ tay thả con chim bay đi, rồi chạy vào viện.

“Thanh Thanh tỷ tỷ!” Nha hoàn cung kính dâng lên ống thư trong tay: “Có tin từ Sở gia!”

Ống thư màu đỏ sậm, có khắc ký hiệu Sở gia, chuyên dùng để truyền tin nội bộ trong nhà. Bình thường chỉ có nha hoàn được phép tiếp nhận ống thư này.

Thanh Thanh mỉm cười gật đầu nhận lấy, rồi đưa một túi đồ ăn vặt cho nha hoàn.

“Phòng bếp vừa làm kẹo đường lá sen, ngươi cầm đi ăn đi.”

Nha hoàn cười tít mắt, líu lo cảm tạ, rồi xoay người chạy mất.

Thanh Thanh mang ống thư vào phòng, dâng lên cho Sở Dao đang ngồi bên bàn.

“Công chúa, có tin từ Sở gia!”

Sở Dao đưa tay đón lấy, trầm ngâm một thoáng rồi mới chậm rãi mở thư. Tờ giấy không lớn, nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng nàng lại đọc rất lâu, thật lâu.

Thanh Thanh phát hiện sắc mặt nàng khác lạ, trong lòng dấy lên lo lắng, liền dè dặt hỏi: “Công chúa, có chuyện gì vậy?”

Sở Dao không nói, chỉ đưa tờ giấy trong tay cho nàng.

Thanh Thanh liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi: “Sao quân thượng lại làm vậy chứ!”

Rõ ràng lần trước quân thượng đã hứa sẽ thay công chúa khuyên Nhị lão thái gia, vậy mà lại quay ngoắt, đồng ý hôn sự với Ngụy quốc, thậm chí định cả ngày thành thân rồi. Bọn họ lại chẳng hề báo cho công chúa một lời nào.

Sở Dao nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười: “Hôn nhân là chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, có gì mà phụ thân không thể làm?”

“Nhưng rõ ràng ngài đã hứa là sẽ không bức ép công chúa cơ mà!”

Hứa rồi ư?

“Thì đã sao? Hứa hẹn ư? Với người xem trọng nó, một lời hứa nặng như vàng, họ tự khắc giữ lời. Còn với kẻ chẳng màng, thì lời hứa là gió thoảng mây bay, dùng để dỗ người ta mà thôi.”

Thanh Thanh nức nở: “Nhưng... quân thượng là phụ thân của người! Sao có thể... sao có thể nhẫn tâm như vậy...”

“Người cũng là quốc chủ Sở quốc, hơn nữa... là một vị quân vương có dã tâm.”

Hy sinh một người con gái để kết minh cùng Ngụy quốc, có thể giúp ông tiến thêm một bước trên con đường bá nghiệp. Đối với ông, đó là cái giá đáng để đánh đổi.

Nói cách khác, trong mắt ông, có thể hy sinh người con gái này.

Sở Dao thu hồi ánh mắt, đưa tay lấy lại tờ giấy, rồi xé nát thành từng mảnh.

Thanh Thanh lau khóe mắt ướt đẫm, nghẹn ngào nói: “Công chúa, chúng ta đến Sở gia đối chất với bọn họ! Người không thể gả đi!”

Sở Dao cười dịu dàng: “Nha đầu ngốc, hôn kỳ đã định rồi, gả hay không... không phải là chuyện ta có thể quyết.”

Nếu Sở Nguyên đã gật đầu đồng ý hôn sự này, tất đã tính toán kỹ, dù phải cưỡng ép nàng thì ông cũng sẽ làm mọi cách để nàng phải gả đi.

Gả, hay không gả... đã không còn là việc nàng có thể làm chủ nữa rồi.

Thanh Thanh cắn môi, nước mắt suýt lại trào ra.

Sở Dao thì ngược lại, không biểu lộ quá nhiều phẫn nộ. Nàng xé nát lá thư, rồi sai Thanh Thanh đi lấy chiếc hộp gỗ đặt trên kệ Đa Bảo Các.

Chiếc hộp chia thành nhiều ngăn trên dưới, bên trong xếp đầy các loại ống thư với đủ hình dáng, lớn nhỏ khác nhau, đều giống loại mà nha hoàn vừa đưa đến.

Sở Dao mở tầng dưới cùng, lấy ra một ống thư màu đen, viền mạ vàng rồi vuốt ve trong tay. Ống thư tuy nhỏ, nhưng bên ngoài được chạm khắc hình một con chim ưng đang bay, sống động như thật.

Chiếc hộp nhỏ nhắn như vậy mà có thể chạm khắc được hình chim ưng phức tạp, sắc sảo, đủ thấy trình độ chế tác tinh diệu đến mức nào.

Thanh Thanh trông thấy thì kinh ngạc đến ngây người, quên đi cả phẫn nộ và u uất khi nãy.

Trong ba năm qua, nàng từng thấy công chúa sử dụng vô số ống thư, nhưng có mấy cái chưa hề được động đến. Ống thư khắc chim ưng này chính là một trong số đó.

Chẳng lẽ...

Ngay sau đó, Sở Dao cất giọng: “Thanh Thanh, nghiền mực đi.”

Thanh Thanh bừng tỉnh, lập tức lấy thỏi mực ra, nghiêm túc mài lên nghiên.

Sở Dao rút một tờ giấy đã cắt sẵn trên bàn, cúi đầu viết, chờ mực khô rồi cẩn thận xếp lại, đặt vào trong ống thư.

“Đem đi gửi!”