Chương 43

“Người khác thế nào ta mặc kệ, ta chỉ muốn biết con và Từ công quan hệ ra sao?”

“Con ư? Con là tiểu đồ của sư phụ, đã theo người học suốt sáu năm ở Đại Yến. Sư phụ vẫn luôn chiếu cố con bấy lâu nay. Những điều ấy phụ thân đều biết cả rồi, cớ sao lại hỏi lại con?”

Đương nhiên ta biết! Nhưng ta vẫn luôn cho rằng quan hệ thầy trò giữa con và Từ công cũng như đám hoàng tử nước Yến kia, nào ngờ ông ấy lại coi trọng một con tin như con.

“Con và Từ công thân thiết đến thế, vì sao trước đây không nói với ta? Bao năm nay cũng không nhờ người liên lạc với Từ công, khuyên ông ấy xuất sơn phò tá Đại Sở?”

Xưa nay Đại Yến vẫn có câu “văn có Từ công, võ có Mục soái”, đủ thấy Từ công có danh vọng cao đến nhường nào trong giới nho sĩ.

Nếu có Từ công tương trợ, sĩ tử thiên hạ sẽ quy tụ về dưới trướng ông. Lúc đó, sức mạnh nước Sở sẽ vượt trội chư quốc, phần thắng trong trận quần hùng này cũng sẽ lớn hơn nhiều.

Sở Dao nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, nàng cúi đầu đáp: “Phụ thân, sư phụ đã lớn tuổi. Khi rời khỏi Yến Kinh, người từng thề sẽ không tham dự triều chính nữa. Con là đồ nhi của người, con không nỡ làm khó, ép người không được an hưởng tuổi già.”

“Nhưng con cũng là nữ nhi của ta! Là nữ nhi của quốc chủ Đại Sở! Chẳng lẽ con không thể suy nghĩ cho ta sao? Không thể cân nhắc cho lợi ích của Sở quốc sao?”

Quả nhiên nữ nhi coi trọng người ngoài, chuyện rõ ràng có lợi cho Đại Sở lại không làm, chỉ nhớ đến chút tình nghĩa thầy trò với Từ công!

Sở Nguyên giận sôi trong lòng, nhưng lại không dám nói năng quá nặng, sợ Sở Dao tức giận, từ đó không chịu giúp họ liên hệ với Từ công nữa.

Đành đè nén cơn giận, ông chậm rãi khuyên nhủ: “Miên Miên, phụ thân không phải kẻ hồ đồ. Nếu Từ công chịu tới Đại Sở, ta sẽ trọng đãi ông ấy như quốc sư, không để ông ấy chịu chút uất ức nào.”

“Con cứ nói cho phụ thân biết hiện nay Từ công đang ở đâu, ta nguyện ba lần thân chinh đến thỉnh cầu, mời ông ấy về nước.”

Sở Dao ngẩng lên, có phần tủi thân đáp: “Nữ nhi thật sự không biết sư phụ hiện ở nơi nào. Bằng không, bao năm nay đã liên lạc, đến cả ngày lễ tết cũng chưa từng gửi một món quà.”

Sở Nguyên nghe vậy tất nhiên không tin, nghĩ nàng nhất định có âm thầm liên hệ với Từ công, chỉ là không chịu nói ra.

Sở Dao dường như cũng có phần giận, đưa bức thư trên bàn cho ông.

“Đây là thư sư phụ gửi cho con, do Tiểu Đậu Tử đem tới. Phụ thân cứ xem rồi sẽ rõ.”

Sở Nguyên không khách sáo, nhận lấy thư rồi đọc một lượt từ đầu đến cuối.

Trong thư, Từ công nói đã nhiều năm không liên lạc với Sở Dao, nếu không nhờ một đồ đệ đang du phương tình cờ nghe tin nàng sắp thành thân, e rằng đến lúc nàng xuất giá sang Ngụy quốc rồi ông cũng không hay biết.

Về sau trong thư còn trêu chọc Ngụy Kỳ mấy câu, lại nhắc đến chuyện đánh cờ gì đó, toàn bộ nội dung thoạt nhìn đều là lời tán nhảm, nhưng giọng điệu thân thiết, toát lên tình nghĩa sâu đậm, rõ ràng là thật lòng quý mến nàng như đồ đệ.

Sở Nguyên đọc xong càng thêm nặng nề, nghẹn một hơi trong ngực, trầm giọng nói: “Nếu vậy, để phụ thân viết một phong thư, con nhờ hai tiểu đồng mang đi, gửi tận tay Từ công, được không?”

Sở Dao do dự một thoáng, rốt cuộc cũng gật đầu.

Nào ngờ khi đưa thư tới chỗ hai tiểu đồng, lại bị họ từ chối: “Tiên sinh nhà ta đã lập quy củ từ ba năm trước, không nhận thư từ của người ngoài, kính mong Sở vương thông cảm.”

Sở Nguyên tức đến nỗi gân xanh nổi lên trên trán, nhưng lại không làm gì được, chỉ giận dữ bóp nát chén trà trong tay.

Cuối cùng vẫn là Sở Dao chủ động gọi Tiểu Đậu Tử trở lại, đích thân viết một bức thư nhờ mang về cho sư phụ. Sắc mặt Sở Nguyên lúc ấy mới dễ coi hơn đôi chút.

Sau khi Tiểu Đậu Tử rời đi, Sở Dao cố ý dặn dò Sở Nguyên: “Sư phụ nhận được thư, tự khắc sẽ hồi âm. Phụ thân ngàn vạn lần đừng phái người bám theo Tiểu Đậu Tử, quấy nhiễu thanh tĩnh của người. Bằng không nếu sư phụ nổi giận, đến ai cũng không nể, khi ấy cho dù con có viết bao nhiêu thư cầu xin cũng vô ích.”

Sở Nguyên hiểu nàng đã nhìn thấu tâm tư mình, mới cố ý nhắc nhở. Ngoài mặt ông thì cười hứa hẹn sẽ không làm vậy, nhưng sau lưng lại ngầm sai người bám theo hai tiểu đồng để tra ra nơi Từ công đang ẩn cư.

Thanh Thanh cau mày, vừa rót trà cho Sở Dao vừa thấp giọng nói: “Công chúa, quân thượng như vậy... không lẽ đã sinh nghi với người rồi sao?”

Sở Dao đón lấy chén trà, nhấp một ngụm, mỉm cười: “Ông ấy sớm đã nghi ngờ ta, từ lúc Mục tướng quân vào thành thì đã bắt đầu rồi.”

“Vậy... vậy phải làm sao đây? Tuy người sắp xuất giá sang Ngụy, nhưng phu nhân vẫn còn ở Sở quốc, ngài có giận lây sang phu nhân không?”

“Sẽ không đâu.”

Sở Dao lắc đầu.

“Ban đầu ta còn có chút lo lắng, nhưng giờ có sư phụ ra mặt, mọi sự đã chu toàn.”

Nói rồi, nàng lại nhìn về Yến quốc, thoáng nở nụ cười.

Đa tạ sư phụ, đã vì ta mà nhọc lòng.