Mồng tám tháng Tám, còn hai ngày nữa là Sở Dao rời khỏi Sở quốc.
Hai tiểu đồng ăn mặc theo lối thư đồng đánh xe chầm chậm đến trước cửa Sở cung rồi đưa lên một tấm thϊếp.
“Chúng ta được Từ công phái đến để dâng thêm sính lễ cho công chúa Trân Nguyệt, xin cho vào.”
Thị vệ nhìn hai tiểu đồng lam lũ, tuy dáng vẻ nghèo hèn nhưng thần thái lại cao ngạo, không lấy gì làm cung kính.
“Mau cút! Sứ giả nước Ngụy đã nhập thành, của hồi môn của công chúa đã được kiểm kê đầy đủ, không thu nhận thêm sính lễ gì nữa, các ngươi đi mau.”
Hai tiểu đồng vẫn đứng yên: “Chúng ta là người của Từ công, ngươi cứ vào bẩm với công chúa một tiếng, nàng ắt sẽ cho chúng ta vào.”
“Từ công hay Chu công gì đó cũng mặc, cút ngay! Đừng chắn trước cửa cung, nếu không thì đừng trách chúng ta không nể tình!”
Thị vệ vừa nói vừa giáng mạnh mấy nhịp trường thương xuống đất.
Sắc mặt hai tiểu đồng trầm xuống, định mở miệng phản bác thì từ đằng xa, một đội nhân mã cưỡi ngựa tiến lại, đến gần cửa cung thì xuống ngựa, dắt bộ.
Thị vệ vội vàng chạy ra đón, nở nụ cười niềm nở: “Mạnh đại nhân, ngài đến rồi? Phu nhân và công chúa đã chờ lâu, mời ngài vào.”
Mạnh Tuyền giao ngựa cho hạ nhân bên cạnh rồi sải bước tiến vào cổng.
Ông tình cờ thấy hai tiểu đồng đang cãi vã với một tên thị vệ. Tên thị vệ kia bày ra vẻ mặt khó chịu, liên tục quát tháo, còn hất phăng tấm thϊếp trên tay họ, lại dọa dẫm bắt nhốt.
Tấm thϊếp rơi trước mặt Mạnh Tuyền, thị vệ trông thấy liền biến sắc, hấp tấp cúi người tạ lỗi.
“Xin Mạnh đại nhân thứ lỗi! Hai người này cứ khăng khăng muốn đưa thêm sính lễ cho công chúa. Chúng ta đã nói bao nhiêu lần là không thu nhận nữa, họ vẫn không chịu đi. Ngài yên tâm, chúng ta lập tức đuổi họ ra ngoài...”
“Khoan đã!”
Mạnh Tuyền cúi nhặt tấm thϊếp lên, ánh mắt thoáng biến khi nhìn thấy cái tên ghi trên đó.
“Nhị vị lang quân do Từ công phái tới sao?”
Lời vừa thốt ra, hai tiểu đồng chưa kịp đáp thì sắc mặt thị vệ lập tức thay đổi.
Mạnh đại nhân vốn là anh ruột của phu nhân, cậu của công chúa Trân Nguyệt. Người nào được ngài gọi là lang quân hẳn phải là con cháu thế gia, thân phận hiển quý. Hai tiểu đồng này trông không có gì nổi bật, sao lại được ngài đối đãi cung kính như thế?
Tiểu đồng cao hơn một chút chắp tay thi lễ với Mạnh Tuyền: “Vâng, chúng ta phụng lệnh tiên sinh đến dâng thêm sính lễ cho công chúa, nào ngờ thị vệ không chịu cho vào. Kính xin đại nhân vào trong, thay chúng ta bẩm với công chúa một tiếng, nói là Tiểu Đậu Tử đến đưa sính lễ.”
Mạnh Tuyền trao trả tấm thϊếp cho họ, nói: “Không cần phiền phức vậy. Vừa hay ta cũng vào cung dâng sính lễ, hãy cùng đi.”
Dứt lời, ông ra hiệu thị vệ kiểm tra hòm rương theo đúng quy định, rồi dẫn hai người cùng tiến vào Sở cung.
Thị vệ đứng nhìn bóng dáng họ khuất dần, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Hai tiểu đồng kia là ai? Vì sao Mạnh đại nhân lại tôn trọng họ thế?
Còn cái người gọi là Từ công... là thần thánh phương nào? Sao trước giờ chưa từng nghe đến?
Vào đến Sở cung, Mạnh Tuyền đích thân dẫn hai người đến bái kiến Sở Nguyên.
Sở Nguyên đang nghị sự với vài vị đại thần, nghe nói Từ công phái người tới, giật mình đánh rơi tấu chương trong tay, kinh ngạc: “Ngươi nói ai?”
Ông không tin vào tai mình, hỏi lại người truyền tin.
“Khởi bẩm quân thượng, là Mạnh đại nhân và tiểu đồng của Từ công tới bái kiến.”
Thái giám vừa nói vừa nâng cao thϊếp mời trong tay.
Có người tiến lên nhận thϊếp, dâng lên cho Sở Nguyên, ông nhìn rõ danh tính ghi bên trên mới xác nhận mình không nghe lầm.
“Từ công... quả nhiên là Từ công!”
Chính là Từ công, vị Thừa tướng tiền nhiệm của Đại Yến, từng vì đắc tội tiên hoàng mà bị bãi chức, nhưng vẫn được lưu lại hoàng cung giảng dạy các hoàng tử, được người người kính xưng là Đế sư.
Ba năm trước, Từ công chủ động cáo lão quy ẩn. Không nghe lời khuyên giữ của tân đế và đương kim Thừa tướng Lưu Thừa, ông dứt khoát rời khỏi Yến Kinh, từ đó vân du tứ hải, không rõ tung tích.
Biết bao người muốn mời ông tái xuất đều không thể dò được hành tung của ông, thế mà hôm nay ông lại chủ động xuất hiện, còn phái người đến tặng sính lễ cho Trân Nguyệt!
Sở Nguyên vội vã đứng bật dậy, định thân chinh ra đón, nhưng có một vị đại thần đứng ra can ngăn: “Quân thượng, người tới chỉ là hai tiểu đồng của Từ công, không phải là ông ấy, cũng không phải đệ tử môn hạ. Ngài chỉ cần hậu đãi là được, đâu cần thân hành nghênh tiếp?”