Chương 40

Trong ba ngày này, sứ thần Ngụy quốc có thể nghỉ ngơi trong cung, hoặc dùng thẻ bài Sở cung ra ngoài dạo chơi, tìm hiểu phong tục dân tình Sở quốc. Chỉ cần đến đêm giao chìa khóa, trở về đúng hạn là được.

Tại tòa phủ đệ của nhị phòng nhà họ Sở, Sở Đại Sơn nín thở ngồi trong phòng, nhìn nam nhân đối diện nổi giận đến mức ném cả chén trà mà không dám hé răng.

Người nọ có sắc mặt âm u, đôi mắt sắc lạnh như mắt chim ưng.

“Bảo các ngươi nghĩ cách cắt giảm của hồi môn của nàng, kết quả các ngươi lại làm trò ngược đời, không những không bớt được gì, còn khiến nàng mang đi nhiều hơn, dọn sạch cả quốc khố sang Ngụy quốc! Ngươi đường đường là tộc trưởng họ Sở, chút việc nhỏ thế này mà cũng xử lý không xong.”

Sở Đại Sơn là người duy nhất còn sống trong thế hệ trước của Sở gia, cũng là bậc trưởng bối duy nhất trong tộc. Bao nhiêu năm nay chưa từng có ai dám dùng giọng điệu ấy với ông. Dù cho đối phương là sứ thần Ngụy quốc, dù cho ông quả thật không làm tròn ước định từ trước, thì giờ phút này sắc mặt ông khó coi hẳn, lời lẽ không còn khách khí.

“Đại nhân, ta đã tận lực khuyên quân thượng đừng chuẩn bị gì cho Trân Nguyệt, ai ngờ huynh đệ họ Mục đột nhiên xuất hiện? Việc đột biến như thế, ai có thể liệu trước mà phòng bị?”

“Lại nói... nếu sớm biết mọi sự thành ra thế này, chúng ta nào có ý gả Trân Nguyệt cho các ngươi!”

Vô duyên vô cớ phải đưa đi từng ấy tài vật, còn thêm cả một Mục Thành, quân thượng lúc này tức đến sắp nổ tung rồi!

“Vậy thì ít nhất ngươi cũng nên báo trước một tiếng, để ta còn kịp chuẩn bị đối sách!” Sứ thần Ngụy quốc gằn giọng quát.

“Ta nói trước cho ngươi thì làm được gì? Khi ấy các ngươi đã lên đường đón dâu, không lẽ có thể quay đầu lại, không đi nữa? Dù có báo hay không, kết quả vẫn thế, vậy ta cần gì phải làm việc dư thừa?”

Từ sau khi chuyện tham ô của hồi môn bị phát hiện, quân thượng đã sinh lòng nghi ngờ đối với ông.

Thời điểm đó chính bản thân còn lo không xong, làm sao dám tùy tiện phái người đi báo tin cho sứ thần Ngụy quốc?

Lỡ đâu bị người tóm được nhược điểm, không phải là vạn kiếp bất phục?

“Ngươi...” Tên sứ thần tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng biết rõ lúc này có giận cũng vô ích, chỉ đành cố gắng kiềm chế.

“Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Không thể để công chúa Trân Nguyệt mang theo của hồi môn phong phú như vậy vào Đại Ngụy ta.”

“Vì sao?”

Sở Đại Sơn ngỡ ngàng, biểu tình như thể vừa thấy quỷ.

Mang nhiều vàng bạc tài bảo như thế, không phải là chuyện tốt cho Ngụy quốc sao? Đổi lại là người khác chắc đã vui mừng đến phát điên.

Sứ thần Ngụy quốc kéo kéo khóe môi, châm chọc: “Ngươi tưởng ai cũng giống đám người Sở quốc các ngươi, cứ mơ mộng chiếm của hồi môn nữ nhân đem về làm của riêng?”

“Quốc quân nước ta chính trực quang minh, chính khí lỗi lạc, không đυ.ng đến nửa phần tài vật của công chúa Trân Nguyệt. Những thứ nàng mang đến sẽ hoàn toàn của riêng nàng, để nàng sống sung sướиɠ, xa hoa trong Ngụy cung cả đời.”

Đó... không phải là điều hắn muốn!

Sở Đại Sơn bị mấy lời châm biếm mỉa mai kia làm nghẹn một bụng khó chịu, nhưng trong lòng lại càng nghĩ vị sứ thần này và quốc chủ của hắn đều... có bệnh!

Kẻ làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết, thời buổi loạn thế này, mạnh làm vua, yếu làm giặc. Của đến tay thì chính là của mình, không lấy thì là thằng ngốc.

Kết quả, vị sứ thần Ngụy quốc này lại thật sự muốn nhổ miếng thịt béo bên miệng ra.

“Vậy các ngươi định làm gì? Những thứ này đã đưa đến, đã ghi vào sổ sách, chưa kể trại Ninh An cũng đích thân kiểm kê. Ta đây có bản lĩnh cũng không cách nào lén lút mang khỏi cung được.”

Sở Đại Sơn ung dung uống một ngụm trà, giọng nói thong thả.

Ngụy quốc sứ thần nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt càng thêm sắc lạnh: “Không trộm, thì đoạt.”