Chương 4

Tại kinh đô Ngụy quốc, quốc chủ Ngụy Duyên đang cùng phu nhân thảo luận việc hôn sự của thế tử Ngụy Kỳ.

“Ngài muốn Kỳ Nhi cưới công chúa Trân Nguyệt sao?” Ngụy phu nhân cau mày, rõ ràng bà không hài lòng với đề nghị này.

Ngụy Duyên gật đầu: “Hiện giờ chư quốc đang liên thủ đánh Đại Yến, Triệu quốc và Chu quốc cũng đã kết thông gia. Nếu chúng ta và Sở Quốc cứ mạnh ai nấy đánh thì e rằng chưa đến được Yến Kinh đã đại bại.”

Ngụy phu nhân không vui: “Ta hiểu lý lẽ của ngài. Nhưng Kỳ Nhi đã chịu khổ biết bao năm vì đất nước, ta không nỡ lấy hôn sự của hắn ra đổi lấy liên minh?”

“Huống hồ, nghe nói công chúa Trân Nguyệt luôn được Yến Đế coi như minh châu, sủng ái hơn cả công chúa bản quốc. Khi nàng còn ở Đại Yến thì hành xử quái lạ, kiêu căng ngạo mạn, Về Sở quốc rồi mà nàng không thu liễm, cứ nghĩ mình vẫn là công chúa. Nàng không ở cùng Sở gia mà ở riêng trong phủ công chúa. Nếu người nhà họ Sở muốn đến thăm thì phải gửi thϊếp mời trước, chưa được nàng đồng ý thì không được bước vào cửa phủ.”

“Loại nữ tử như vậy thì tính tình chắc chắn bạc bẽo lạnh nhạt. Kỳ Nhi vốn là trầm lặng ít nói. Sau này, ngày ngày hắn phải đối mặt với gương mặt lạnh lẽo như thế, chẳng phải càng thêm cô độc hay sao? Vợ chồng như vậy sao sống lâu dài cho nổi?”

Ngụy Duyên đã nghĩ tới những gì phu nhân vừa nói. Nhưng trong tình thế cấp bách, việc kết minh cùng Sở Quốc vẫn là thượng sách. Trong muôn vàn cách kết minh, liên hôn là con đường nhanh chóng nhất, an toàn nhất.

Huống hồ, lần này chính Sở Quốc là bên chủ động đề xuất liên hôn, nếu Ngụy quốc cự tuyệt, chẳng phải tỏ ra không có thành ý sao?

Phu nhân không chịu thuận theo, vậy thì ông sẽ tìm cách thuyết phục Kỳ Nhi. Kỳ Nhi luôn hiểu chuyện, có lẽ sẽ đồng ý với đề xuất này. Chỉ cần hắn đồng ý thì phu nhân sẽ không còn gì để phản đối nữa.

Vừa nghĩ đến đó, Ngụy Duyên định đứng dậy đi tìm Ngụy Kỳ. Chưa kịp rời chỗ, đã nghe hạ nhân vào báo: “Thế tử gia đến!”

Lẽ nào Kỳ Nhi nghe tin liên hôn, nên tự mình tới khuyên nhủ mẫu thân? Ngụy Duyên mừng rỡ, mỉm cười ngồi trở lại rồi phân phó: “Cho vào!”

Ông chưa dứt lời thì một thiếu niên cao dong dỏng đã bước nhanh vào điện. Trán còn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng hắn vừa vội vã chạy tới.

Ngụy Kỳ xưa nay giữ lễ nghi, chưa từng có chuyện tự ý vào chính điện khi chưa được tuyên mời như vậy. Chớ nói Ngụy Duyên, ngay cả Ngụy phu nhân cũng hết sức kinh ngạc.

“Phụ thân! Mẫu thân!”

Ngụy Kỳ bước vào, thi lễ với hai người, rồi không vòng vo: “Nghe nói Ngụy quốc muốn kết thân cùng Sở Quốc, để con nghênh thú công chúa Trân Nguyệt?”

“Đúng vậy, Kỳ Nhi, con...”

“Con không đồng ý!”

Câu trả lời dứt khoát của Ngụy Kỳ khiến cả Ngụy Duyên lẫn Ngụy phu nhân đều sững sờ.

Có lẽ vì từ nhỏ đã bị đưa sang Yến quốc làm con tin, Ngụy Kỳ đã dưỡng thành tính cách trầm tĩnh, ẩn nhẫn, không để lộ cảm xúc. Dù trời có sập xuống trước mắt, hắn cũng không biến sắc. Ngụy phu nhân từng nghĩ con trai mình là đứa mặt lạnh, không biết buồn vui.

Thế nhưng hôm nay, tuy hắn cố nén tâm tình, song ánh mắt lại lộ rõ sự phẫn nộ và ghê tởm. Chẳng lẽ giữa hắn và công chúa Trân Nguyệt từng có mối thù? Vì sao lại phản ứng dữ dội như vậy?

Sắc mặt Ngụy Duyên sa sầm, còn Ngụy phu nhân lại tỏ ra hứng thú, bà liền hỏi: “Vì sao?”

“Không vì sao cả, chỉ là con không muốn.”

Không muốn? Không muốn thì cũng phải có lý do gì đó chứ. Ngụy phu nhân càng thêm hiếu kỳ. Thế nhưng, mặc cho bà gặng hỏi thế nào, Ngụy Kỳ vẫn một mực im lặng, không chịu hé răng nửa lời.

Ngụy Duyên vốn luôn tự tin mình hiểu rõ con trai, nay lại thấy hắn kiên quyết đến vậy, trong lòng ông không khỏi do dự. Có nên hủy bỏ mối hôn sự này, rồi tìm cách khác để liên minh cùng Sở quốc?

Bởi ông biết, nếu không có nguyên nhân đặc biệt, Ngụy Kỳ tuyệt đối sẽ không phản ứng kịch liệt đến thế.