Chương 39

Mà hết thảy tiền đề, đều là phải giữ được Mục Thành trước đã.

Cho nên, vì sao lại không đồng ý?

Lúc này, các quan viên Ngụy quốc cũng phản ứng. Tuy một vài người vẫn thấy không ổn, nhưng thế tử đã quyết định và chuyện này tính ra cũng có lợi, bọn họ đương nhiên phải đứng về phía chủ mình.

“Đúng vậy, ba ngàn binh mã mà thôi, Ngụy quốc chúng ta nào có chuyện không dung nổi?”

“Không sai, trước khi đi, quân thượng dặn rõ: việc đón dâu lần này đều do thế tử làm chủ. Nếu thế tử đồng ý, vậy chúng ta tất nhiên hết lòng nghênh đón.”

Nghênh đón? Đương nhiên các ngươi sẽ nghênh đón! Một vị tướng tài hiếm có như vậy, ai mà không muốn đoạt.

Cũng chỉ có đám ngu ngốc Đại Yến, sống yên ổn lâu ngày mới ngu muội đến mức diệt cả nhà họ Mục!

Cưới công chúa đã kiếm được bao nhiêu của hồi môn, nay ngay cả tướng tài vốn thuộc về Sở quốc cũng bị các ngươi đoạt mất!

Ngụy quốc... đúng là không biết liêm sỉ!

Nói thì nói, giận thì giận, nhưng Mục Thành đã mở lời, Ngụy quốc cũng đã đáp ứng, Sở quốc có thể cản nổi sao? Lẽ nào dám động đao động thương, gϊếŧ luôn sứ thần Ngụy quốc, giữ Mục Thành lại không cho đi?

Không khí bên Sở quốc chìm vào u ám. Vẫn là Sở Dao, đợi mọi người tranh luận một hồi, mới chậm rãi cất tiếng: “Mục đại ca, của hồi môn đã nhiều đến mức ta không dám nhận, nay ngươi còn muốn theo ta nhập Ngụy quốc. Ta thật lòng không gánh nổi. Chi bằng... thôi đi thì hơn.”

Phải đó, thôi đi thì hơn!

Quan viên Sở quốc đồng loạt gật đầu như giã tỏi, sắc mặt Sở Nguyên cũng dịu xuống đôi phần, chỉ mong Mục Thành nghe lời Sở Dao, từ bỏ ý định theo nàng sang Ngụy.

Ngược lại, phía Ngụy quốc thì bắt đầu lo lắng, sợ Mục Thành thật sự đổi ý không đi, chẳng khác nào vịt đã nấu chín lại bay mất.

Chỉ có Ngụy Kỳ cười nhạt. Giả vờ, lại tiếp tục giả vờ! Năm xưa ở Đại Yến, nàng cũng dùng bộ dạng này khiến Yến Đế xoay vòng vòng theo nàng. Người khác có thể không hiểu nàng, nhưng hắn thì quá rành. Chuyện hôm nay, Sở Dao và Mục Thành đã thương lượng từ trước, giờ chẳng qua là đang diễn một màn kịch mà thôi.

Quả nhiên, Mục Thành không thuận theo lời Sở Dao, vẫn kiên quyết theo nàng sang Ngụy quốc.

Chân mọc trên người hắn, hắn đã nói muốn đi, còn ai cản được nữa.

Chuyện này cứ thế mà định, Sở quốc dù có tức giận đến đâu cũng không thể phát tác, đành cố nén giận, tổ chức yến tiệc nghênh đón sứ thần Ngụy quốc.

Dù trong lòng mỗi người đều có tâm tư riêng, trên mặt vẫn phải ra vẻ hòa khí.

Ngụy Kỳ và Sở Dao sắp kết hôn, hôm nay chính thức gặp mặt, theo lẽ thường, thế nào cũng nên chào hỏi một câu.

Chỉ tiếc, hai người đều tự ăn cơm, uống rượu, đừng nói mở miệng, ngay đến ánh mắt giao nhau cũng không có lấy một lần, từ đầu đến cuối không khác nào không thấy đối phương.

Sở Dao như thế còn có thể nói là nữ nhi thẹn thùng, nhưng Ngụy Kỳ như thế, lại có vẻ thất lễ vô cùng.

Tiêu Cẩn Ngôn không chịu nổi, âm thầm đưa vài ánh mắt nhắc nhở bạn tốt. Thấy hắn vẫn không nhúc nhích, Tiêu Cẩn Ngôn giơ tay chọc mấy cái, rốt cuộc mới khiến hắn không tình nguyện nâng chén rượu, hướng về phía Sở Dao đang ngồi quỳ ở đầu bên kia bàn dài.

“Nhiều năm không gặp, công chúa vẫn như xưa.”

Sở Dao thấy thế, cũng nâng chén rượu đáp lời: “Thế tử vẫn không thay đổi.”

Nhiều năm không gặp, vẫn khiến người ta chán ghét như thế.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung trong thoáng chốc, rồi từng người chầm chậm uống cạn rượu trong chén.

Chẳng khác nào trai tài gái sắc, một đôi bích nhân trời sinh.

Thế nhưng không hiểu vì sao trong lòng Tiêu Cẩn Ngôn lại dấy lên cảm giác bất an, cứ như vừa rồi trong không khí có sấm sét xẹt ngang qua, làm da đầu hắn tê rần.

Yến tiệc tan, sứ thần Ngụy quốc được an bài nghỉ lại trong Sở cung.

Sau mấy tháng trời rong ruổi đường xa, bọn họ sẽ nghỉ ngơi tại Sở cung ba ngày rồi khởi hành. Đến mồng mười tháng tám sẽ đưa Sở Dao cùng đoàn người Sở quốc rời thành, lên đường sang Ngụy.