Mãi đến khi nhìn thấy ba rương đầy chứa sổ sách liệt kê của hồi môn của Sở Dao, đám quan viên Ngụy quốc mới hiểu vì sao lúc vào thành lại bị khinh thường đến thế.
Của hồi môn mà Sở quốc chuẩn bị cho Sở Dao đã vượt xa bản danh mục họ từng tiếp nhận ban đầu. Phần tăng thêm thậm chí nhiều gấp mấy trăm lần, phú khả địch quốc.
“Chuyện này... là thế nào?”
Quan viên Ngụy quốc không khỏi kinh ngạc.
Ngay cả họ cũng hiểu rõ, Sở vương tuyệt đối không thể chuẩn bị của hồi môn phong phú đến vậy cho công chúa Trân Nguyệt. Ngay cả danh mục cũng đều tính theo từng rương, không phải muốn đưa bao nhiêu là đưa.
Chỉ gả một nữ nhi, không lẽ Sở vương định dọn sạch quốc khố sao?
Sau khi có người giải thích rõ nguồn gốc phần của hồi môn tăng thêm, sắc mặt đám quan viên Ngụy quốc càng kinh ngạc.
“Anh em Mục gia? Hậu nhân Mục gia? Con cháu tướng quân của Đại Yến, hậu nhân của bất bại tướng quân Mục Hoài Sơn?”
“Đúng vậy.”
Mục Thành chắp tay thi lễ: “Tại hạ là trại chủ trại Ninh An, Mục Thành. Ta sẽ hộ tống công chúa Trân Nguyệt sang Ngụy quốc. Nếu ta có chỗ nào chưa tỏ tường phong tục nước Ngụy, mong chư vị đại nhân chỉ giáo nhiều hơn.”
Đám người Ngụy quốc còn chưa kịp mở miệng, thì phía Sở quốc đã náo động cả lên.
“Mục trại chủ vừa nói gì? Ngươi muốn theo công chúa lưu lại Ngụy quốc?”
“Đúng vậy.”
“Sao có thể như thế được?”
“Vì sao lại không thể?”
“Lúc trước ngươi chỉ nói là đưa gả công chúa thôi mà!”
Chúng ta còn đang tính toán sau khi ngươi trở về sẽ giữ ngươi ở lại Sở cung, ra sức cho Sở quốc.
“Quả thực ta nói là đưa gả công chúa. Sau khi đưa gả xong, xá đệ cùng đám người trên núi sẽ trở về trại Ninh An. Ta cùng Đại Chuy và ba ngàn huynh đệ sẽ lưu lại Ngụy quốc, phụ trách nghi thức hộ giá công chúa.”
Nghi thức? Các ngươi muốn đi làm nghi thức, hay muốn làm chỗ dựa cho nàng?
Quan viên Sở quốc vừa kinh ngạc, vừa phẫn nộ. Dù cho là báo ân, cho thêm nhiều của hồi môn như thế là đủ rồi, cớ gì phải giao cả tiền đồ của bản thân theo?
Hơn nữa, chuyện trọng đại như thế, trước đó không hề có một lời báo trước, mãi đến giờ mới nói ra, rõ ràng là sợ bị Sở quốc ngăn cản, nên mới chọn cách tiền trảm hậu tấu.
Sở Nguyên ngoài cười mà trong lòng không vui, ông nói với Mục Thành: “Mục trại chủ nói thật nặng lời. Việc như vậy sao có thể tùy ý định đoạt? Ba ngàn binh mã nhập cảnh, nếu không được Ngụy quốc chấp thuận, thì dù Sở quốc có đồng ý cũng vô dụng.”
Giọng nói còn chưa dứt, đã nghe phía Ngụy quốc truyền đến một câu: “Chúng ta đồng ý.”
Người lên tiếng chính là Ngụy Kỳ.
Hắn trả lời quá nhanh, nhanh đến mức không chỉ Sở Nguyên sửng sốt, mà ngay cả các quan viên Ngụy quốc cũng không kịp phản ứng.
Ngụy Kỳ làm như không thấy ánh mắt nghi hoặc hoặc ngạc nhiên của những người xung quanh, trực tiếp nhìn về phía Mục Thành nói: “Mục tướng quân nguyện theo công chúa sang Ngụy quốc, đó là vinh hạnh của Đại Ngụy ta. Hoan nghênh tướng quân!”
Cưới một người hắn không muốn cưới, đổi lại một vị tướng tài trăm năm khó gặp, cuộc hôn nhân này cũng có chút tác dụng.
Sở Nguyên nghe vậy, càng u ám: “Thế tử, việc lớn như thế, ngài vẫn nên bàn bạc với Ngụy vương trước khi quyết định thì hơn. Ba ngàn binh mã lưu lại Ngụy kinh, chỉ sợ Ngụy vương không đồng ý.”
Ngụy Kỳ cong môi: “Sở vương quá lo rồi. Chuyện nhỏ như vậy, ta vẫn có thể làm chủ.”
Ba ngàn binh mã thì tính là gì? Không tạo thành uy hϊếp thực sự với Ngụy quốc. Nhưng Mục Thành, tướng tài hiếm có, mới là mục tiêu thật sự.
Nếu sau này có thể thuyết phục hắn ra sức cho Ngụy quốc, chẳng khác nào có thêm một vị đại tướng. Mà vị đại tướng này không chỉ am hiểu trị quân, mà còn nắm giữ mấy vạn binh mã ở biên cảnh Đại Yến, tiến có thể đánh Đại Yến, lui có thể công Sở quốc.
Vì cớ gì lại không giữ hắn bên mình?