Chương 37

Quan viên Sở quốc chờ sẵn ngoài thành, đến khi nhạc lễ dừng lại, mới dẫn đoàn người tiến về Sở cung.

Bá tánh Sở kinh tụ tập hai bên đường, chen chúc như nước, vây xem đội ngũ rước dâu long trọng.

Tiêu Cẩn Ngôn cười trêu chọc: “Thế tử lại bị nữ tử Sở kinh ném trái cây đây.”

Lần trước đi qua mấy châu huyện, bởi vì Ngụy Kỳ tuấn tú, phong thần tiêu sái, không ít nữ tử Sở quốc ném trái cây lên xe để bày tỏ hảo cảm. Ngụy Kỳ chịu không nổi phiền phức, nên lúc này không thấy buồn cười gì, lạnh lùng đáp: “Hôm nay ta không ngồi xe ngựa.”

“Không ngồi xe ngựa cũng vậy thôi, ném quả thì không được, chứ ném túi gấm, khăn tay gì đó cũng được mà.”

Ngụy Kỳ không đáp, tiếp tục cưỡi ngựa đi về phía trước, sắc mặt lạnh lùng.

Đi thêm một đoạn, Tiêu Cẩn Ngôn rốt cuộc cảm thấy không ổn.

“Sao hôm nay lại không có ai ném gì về phía ngươi thế?”

Đừng nói là ném đồ, ngay cả ánh mắt nhìn tới cũng hiếm hoi. Đám bá tánh Sở quốc dường như càng chú tâm quan sát sính lễ phía sau hơn là vị thế tử tuấn tú này.

Không đến mức thế chứ? Chẳng lẽ Sở quốc đã nghèo đến nỗi chỉ còn biết quan tâm đến vàng bạc châu báu, mà không còn hứng thú gì với người sống?

Đang nghĩ ngợi, bỗng bên tai truyền đến tiếng bàn tán xì xào của đám người vây xem.

“Không có?”

“Không có thật sao?”

“Thế mà lại không có?”

“Thật sự là không có!”

“Ít đến vậy à?”

Sau đó là một những tiếng xuýt xoa hư hư thực thực, nghe qua không khác gì... đang khen ngược.

Bá tánh Sở quốc làm sao vậy? Đây là cách họ nghênh đón thế tử Ngụy quốc sao? Đây là cách họ thể hiện lòng hoan nghênh với đoàn đón dâu vượt đường xa mà đến?

Tiêu Cẩn Ngôn nhíu mày. Ngụy quan đi bên cạnh cũng không nhịn được mà sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói với Ngụy Kỳ: “Thế tử, ngài đừng bận tâm đến lũ người này. Chỗ này vốn là vùng biên viễn hẻo lánh, Sở kinh cũng chỉ mới bị Sở vương thu hồi mấy năm gần đây, dân chúng nơi này lẫn lộn đủ mọi hạng người, khó tránh có kẻ không biết trên dưới.”

Hắn không hạ giọng, tất nhiên bị một vài bá tánh đứng gần nghe được, lập tức có người không vui.

“Gì mà vùng khỉ ho cò gáy ra điêu dân? Ai mới nghèo hèn?”

“Phải đó! Mang ít sính lễ như vậy tới cưới công chúa của chúng ta, còn không biết xấu hổ mà nói người ta nghèo...”

“Thương hộ trong thành chúng ta dâng của hồi môn cho công chúa còn có khi nhiều hơn bọn họ!”

Giữa đám đông liền có người chen vào lên tiếng, phẫn nộ không giấu, tuy tản mát mỗi người một câu, không thể phân ra ai nói câu nào, nhưng nghe kỹ thì ý chung đều tương tự.

Sứ thần Ngụy quốc thoáng ngẩn ra, cảm thấy đây rõ ràng là sỉ nhục!

Chúng ta nghèo?

Sính lễ lần này tuy không tính là quá nhiều, nhưng tuyệt đối không phải ít, cưới một vị công chúa của nước lân bang, quy mô như thế đã là đúng theo lễ chế!

Tuy phần lớn bọn họ không coi trọng cuộc hôn sự này, nhưng thân là đại thần Ngụy quốc, ai nỡ vì chút tư tâm mà bôi mặt nước nhà? Một phân sính lễ cũng không dám cắt xén, mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ, theo đúng quy củ.

Thế mà dân chúng nơi đây lại nói bọn họ... nghèo?

Sứ thần Ngụy quốc tràn đầy bất mãn, nhưng cũng biết lúc này tuyệt không phải lúc tranh cãi với lũ dân thường, bằng không đến tối còn chưa vào nổi Sở cung.

Vì vậy, cả đoàn người cố nén giận mà tiếp tục tiến bước.

Dọc đường, không có lấy nửa lời khen nào dành cho thế tử Ngụy quốc. Ngược lại, điều khiến dân chúng xôn xao bàn tán lại là tiếc hận dành cho công chúa Trân Nguyệt.

“Công chúa chúng ta tốt như vậy, lại phải gả cho người như thế...”

“Đúng rồi, khổ thay! Ta thấy công chúa thật không đáng.”

“Lấy phải người không ra gì, sau này công chúa còn sống thế nào được đây...”

“Gặp người không tốt là sao?”

Có kẻ chưa từng đọc sách, nghe không hiểu.

“Là gả cho trượng phu không ra gì đấy!”

Lập tức có người ở bên giải thích.

Trán Ngụy Kỳ nổi gân xanh, tay nắm dây cương mỗi lúc một siết chặt.

Gặp người không tốt?

Ý là hắn... không ra gì?