Chương 36

Không chỉ như thế, Mục Thành còn tỏ rõ bất mãn với ông. Đến giờ, mỗi khi nhớ lại những lời hắn nói khi ấy, Sở Nguyên vẫn thấy máu nóng bốc lên, mặt nóng rát như bị tát.

“Ta và A Uyên vốn tưởng công chúa trở về Sở quốc sẽ được sủng ái, không cần đến chúng ta nữa. Không ngờ Sở vương lại gả nàng cho thế tử Ngụy quốc.”

“Năm ấy ở Yến Kinh, ai không biết công chúa và thế tử Ngụy quốc không hợp nhau. Chẳng lẽ Sở vương lại không hiểu, đem nàng gả sang kia có nghĩa gì?”

“Nếu không phải chúng ta tình cờ nghe được tin công chúa thành thân qua một thương đội đi ngang trại Ninh An, thì lần này e là không kịp tới đưa gả.”

“Công chúa gả sang Ngụy quốc, tất nhiên không được Ngụy nhân đối đãi tử tế. Điều duy nhất có thể dựa vào chỉ là tiền tài. Nên dĩ nhiên phải mang nhiều một chút, bằng không sau này ăn uống cũng phải nhìn sắc mặt người ta.”

“Vì giúp nàng thuận lợi mang của hồi môn, chúng ta phải chia làm 60 thương đội ngụy trang, mỗi đội 50 người, mới có thể vượt qua biên giới Yến quốc mà tiến vào Sở quốc. Cuối cùng lại không thể để công chúa sử dụng, thì chuyến này không phải công toi à?”

Từng câu từng chữ, không khác nào vả thẳng vào mặt Sở Nguyên.

Có người bất bình, lẩm bẩm: “Đã tặng công chúa rồi, lại còn muốn mang về, thế thì có lý lẽ gì?”

Kẻ bên cạnh bật cười: “Lưu đại nhân, trại Ninh An vốn là sơn trại thổ phỉ, ngươi lại đòi nói lý với thổ phỉ sao?”

Lưu đại nhân nghe vậy càng tức giận: “Nếu bọn họ không chịu để lại, vậy thì đoạt! Sở kinh chúng ta có mấy vạn binh mã, không lẽ sợ ba ngàn người của bọn họ?”

Chưa kịp để Sở Nguyên mở miệng, Sở Thao đã lên tiếng châm chọc: “Lưu đại nhân, dù gì ngài cũng là quan văn, nói chuyện nên giữ chút thể diện. Người ta đến đây vì đưa gả công chúa, toàn thành đều thấy. Giờ chúng ta vì của cải mà gϊếŧ người đoạt bảo, vậy khác gì thổ phỉ? Đến lúc đó truyền ra ngoài, bị các nước cười chê, còn mặt mũi nào giương cờ cần vương đánh Đại Yến?”

“Hơn nữa, hiện giờ tuy huynh đệ Mục thị chỉ mang theo ba ngàn binh mã, nhưng trong trại Ninh An còn bao nhiêu lực lượng tồn dư, ai biết được? Nếu hai vị trại chủ có mệnh hệ gì tại đây, lỡ như nhân tâm trong trại phẫn uất, dấy binh tấn công Sở quốc, chúng ta liệu còn dư binh lực để trấn áp? Có bao nhiêu phần thắng mà dám nói chắc? Lúc đó không lẽ Lưu đại nhân ngài đích thân lĩnh quân xuất chinh, tiêu diệt Mục gia quân?”

Thật nực cười! Ngay cả ba vạn tinh binh của Yến quốc cũng không thể địch nổi trại Ninh An, sao có thể trông mong vào một vị quan văn dẫn binh công phá.

Lưu đại nhân mặt đỏ tai nóng, trong lòng buồn bực nhưng lại không biết phản bác ra sao, ông đành vung tay áo nói: “Vậy Sở đại nhân ngài nói thử xem, giờ nên làm thế nào?”

Sở Thao không đáp, chỉ trầm mặc nhìn về phía Sở Nguyên.

Chuyện đến bước này, trừ việc để công chúa mang theo toàn bộ của hồi môn, bọn họ quả thực không còn cách nào khác.

Trong lòng Sở Nguyên, kỳ thực đã rõ điều đó từ lâu, chỉ là vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Giờ ông cũng đành chống trán than một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Tất cả của hồi môn để công chúa mang đi. Trẫm sẽ hiệp thương cùng Ngụy quốc, thêm một điều khoản vào hôn thư, buộc họ không được tùy ý sử dụng của hồi môn công chúa mang theo.”

Còn về việc điều khoản ấy có thực sự có hiệu lực hay không, Ngụy quốc có nghe hay không, không ai dám chắc.

Cũng giống như trước đây, Ngụy quốc từng cam kết bảo đảm tính mạng công chúa trong năm năm, nhưng một khi nàng thật sự gả sang, Ngụy quốc sẽ đối đãi nàng ra sao, ai biết được?

Mọi người im lặng một lúc, có người thấp giọng đề nghị: “Hay là... để công chúa chỉ mang theo phần của hồi môn do trại Ninh An chuẩn bị, còn những gì triều đình chuẩn bị trước đó thì lưu lại?”

Có thể giữ lại một phần thì hay một phần.

Nào ngờ lời này lại chạm phải vảy ngược của Sở Nguyên, khiến ông giận dữ.

“Trẫm là quốc quân Đại Sở, đường đường nữ nhi xuất giá, người khác đưa thêm trang dồi dào, thương hộ trong thành và bá tánh cũng góp phần, còn chính bản thân trẫm lại không đưa gì cả? Truyền ra ngoài, không phải để thiên hạ cười chê trẫm bất nghĩa bất lễ hay sao?”

Vị quan kia chẳng qua thuận miệng nói một câu, nào ngờ lại phạm vào điều kỵ húy, vội vàng cúi đầu quỳ rạp xuống đất, run rẩy dập đầu: “Hạ quan biết tội, mong quân thượng bớt giận.”

Sở Nguyên hít sâu một hơi, không nói thêm với hắn nửa lời, chỉ vung tay áo, trực tiếp hạ lệnh: “Lập tức tăng gấp đôi số của hồi môn triều đình chuẩn bị cho công chúa. Trước ngày công chúa xuất giá nhất định phải chuẩn bị xong!”

Mọi người đều rúng động, đồng loạt trừng mắt nhìn vị quan đang quỳ sát đất.

Không có chuyện gì thì đừng nhiều lời! Lần này hay rồi, lại phải dâng thêm gấp bội!

Ngày mồng sáu tháng tám, đội ngũ đón dâu của Ngụy quốc đúng hẹn vào kinh.

Ngụy Kỳ cưỡi ngựa đi đầu, theo sau là vài vị sứ thần và mấy nghìn nhân mã, tiến vào Sở kinh với thanh thế rầm rộ, cổ nhạc vang khắp phố phường.