Chương 34

Sau khi Trương An trở về Vinh Thịnh Trai, hắn lập tức sai người dò hỏi hôm nay đã xảy ra chuyện gì, sao huynh đệ trại Ninh An lại đi theo quân thượng tiến vào Sở cung.

Tin tức truyền về là công chúa Trân Nguyệt từng có ân với trại chủ trại Ninh An, lần này trại chủ nghe nói công chúa xuất giá, nên đặc biệt dẫn người tới đưa dâu.

Trương An lờ mờ nhớ ra, lúc Hà Đại Chuy vẫy tay từ biệt hình như có nói mấy chữ đại loại như “công chúa”, “có ân”, nhưng khi đó hắn không nghe rõ.

Hiểu được mấu chốt sự tình, hắn lập tức đến gặp chủ nhân báo cáo.

Vị chủ nhân kia là một thương nhân làm ăn ở Sở quốc nhiều năm, sản nghiệp trải khắp năm châu bốn bể, đương nhiên rất xem trọng việc giao hảo với các bên, trong đó cũng đặc biệt coi trọng mối quan hệ với trại Ninh An.

Trước kia hắn từng nhiều lần đưa lễ hậu tạ, nhưng trại Ninh An viện lý do quy củ trong trại nghiêm minh, luôn từ chối khéo. Ngoài tiếp nhận mấy vò rượu ngon, họ chưa bao giờ nhận thêm bất cứ thứ gì.

Lần này nghe nói trại Ninh An vượt đường xa đến đây chỉ để đưa gả công chúa, chủ nhân suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Chuẩn bị hậu lễ, cho công chúa thêm của hồi môn.”

Trương An kỳ thực cũng đã có chủ ý này, chỉ vì không dám tự quyết nên mới phải đích thân đến gặp chủ nhân một chuyến.

Nay chủ nhân đã hạ lệnh, hắn lập tức dẫn người chuẩn bị lễ vật đầy đủ, chất đầy hai cỗ xe ngựa với hơn mười hòm rương, rồi nhờ người vào cung thông báo. Sau khi kiểm tra xong xuôi, mới đưa hết số lễ vật vào trong.

Một nhà khởi xướng, tất sẽ có nhà thứ hai. Không chỉ riêng Vinh Thịnh Trai, những thương hộ khác ở kinh thành hoặc có chỗ dựa ở Sở kinh hoặc từng nhận ơn trại Ninh An.

Sau đó có hai thương hộ noi gương, cũng tặng thêm của hồi môn cho Sở Dao. Những nhà chưa rõ nội tình thì cho người đi dò hỏi. Đến khi biết trại Ninh An vốn là sơn trại hộ tống các thương đội bình an, lại chưa từng thu một xu, thì lập tức chuẩn bị hậu lễ gửi vào cung.

Thương nhân nào mà không mong chuyện làm ăn của mình được mở rộng. Biết đâu có ngày bọn họ đi qua địa giới trại Ninh An hay, lại cần dựa vào che chở của trại Ninh An.

Đã có khả năng ấy, thì nên chuẩn bị trước, để sau này phải qua nơi đó thì có thể đường hoàng tuyên bố: “Chúng ta từng tặng của hồi môn cho công chúa.”

Sở cung liên tục có người tới dâng thêm trang cho công chúa nên bá tánh không hiểu chuyện đều tò mò dò hỏi.

Vì vậy, thành tích của trại Ninh An ở biên cảnh Đại Yến lại được dân chúng thêu dệt, nào là tiêu diệt thổ phỉ hung ác thế nào, trấn an hương dân ra sao, hộ tống thương đội đi lại bình an, lại không lấy một đồng. Dần dà, bọn họ nghiễm nhiên trở thành thần minh bảo hộ trong lòng dân chúng.

Mỗi khi có người hỏi chuyện này liên quan gì đến công chúa Trân Nguyệt, mọi người chỉ đáp mập mờ. Sau nhiều lần đoán già đoán non, thêm thắt thêu dệt, lời đồn dần lan truyền rằng chính công chúa Trân Nguyệt đã an bài trại Ninh An trấn thủ nơi đó, là nàng ra lệnh cho họ che chở bá tánh.

Lại có lời đồn rằng năm xưa khi công chúa trở về Sở quốc, vì muốn giảm bớt áp lực đối đầu với Yến quốc nên đã bố trí cho huynh đệ trại Ninh An canh giữ nơi hiểm yếu, khiến quân Yến không thể mượn đường đánh vào Sở quốc. Nhờ đó mà giữ được một phương bình yên, cũng giúp Sở quốc khỏi phải dàn quân dài theo chiến tuyến.

Có một vị tiên sinh kể chuyện chớp cơ hội biến chuyện này thành thoại bản, kể ở tửu lâu quán trà nên được dân chúng vô cùng hưởng ứng. Khi tiên sinh kể đến đoạn cảm động thì nghe tiếng sụt sùi khắp nơi, giảng đến chỗ gay cấn thì tiếng căm giận vang lên không dứt.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, thanh danh Sở Dao chấn động Sở kinh. Đầu đường cuối ngõ, từ ông lão tám mươi đến trẻ nhỏ tám tuổi đều có thể kể vài chuyện liên quan đến nàng.

Còn thật hay giả, dĩ nhiên không thể phân rõ.

Lại có dân thường tự nguyện đến dâng thêm trang. Người có của thì tặng tiền bạc, người không có thì tự khâu áo vá giày, hoặc đem tặng trứng gà trong nhà, những thứ thường ngày còn tiếc không nỡ ăn.

Tuy không phải vật quý giá, nhưng đều thể hiện tấm lòng của mọi người.

Sở Dao biết được, lập tức sai người trả lại toàn bộ tiền bạc và trứng gà nguyên vẹn, chỉ giữ lại áo giày vớ. Nàng nói: mọi người có lòng là đủ, mong họ đừng vì nàng mà tổn hao.

Nhờ đó, tiếng thơm của Sở Dao trong lòng dân càng lúc càng vang xa.

Xong việc, Sở Dao cho mời Mục Thành đến, hỏi: “Chuyện này là do ngươi sắp đặt?”

Mục Thành cười nhạt: “Công chúa đại nghĩa, vốn nên để bá tánh Sở quốc đều biết. Mục mỗ chẳng qua thuận nước đẩy thuyền.”

Sở Dao dở khóc dở cười: “Ta chỉ cứu hai huynh đệ các ngươi một lần, các ngươi lập trại trấn giữ biên cảnh, bảo vệ dân chúng, đó là công lao của chính các ngươi, cớ gì phải nhường công cho ta?”