Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bệ Hạ Luôn Bị Vả Mặt

Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đoàn người đông đúc cuồn cuộn tiến vào thành, lập tức khiến bá tánh trong thành kéo đến vây xem náo nhiệt.

"Đó là ai vậy? Khí thế thật lớn!"

"Là sứ thần nước Ngụy sao? Tới đón công chúa Trân Nguyệt à?"

Tiếng bàn tán rì rầm vang lên trong đám đông.

Quản sự lớn của Vinh Thịnh Trai vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy cờ hiệu gắn trên xe ngựa của đoàn người kia thì bất giác dừng bước, đứng sững lại tại chỗ.

"Cờ Minh Nguyệt? Không đúng, không giống..."

Hắn lẩm bẩm một mình.

Vừa hay có người trong đoàn nhận ra hắn, lập tức phất tay chào.

"Trương quản sự, trùng hợp thật, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, còn nhớ được ta không?"

Trương An quay đầu theo tiếng gọi, thấy một đại hán thân hình cường tráng cưỡi ngựa, đang cười tươi chào hỏi hắn.

Thân hình ấy, giọng nói kia... không lẽ là...

"Huynh đệ Đại Chuy?"

Hắn không dám tin hỏi lại.

Hà Đại Chuy cười lớn, khoé miệng nhếch lên: "Đúng là ta, đúng là ta! Trương quản sự còn nhận ra được, ha ha ha... Xem ra chúng ta có duyên thật rồi!"

Xác nhận đúng là Hà Đại Chuy của trại Ninh An, Trương An kinh ngạc đến suýt rơi cả cằm.

Năm xưa hắn từng dẫn thương đội ngang qua vùng phụ cận trại Ninh An, bị một toán mã phỉ gϊếŧ người không chớp mắt phục kích cướp bóc.

Lúc đó đám mã phỉ đang bị người của trại Ninh An truy kích, vô cùng chật vật, thấy thương đội của Trương An liền muốn ra tay gϊếŧ người cướp của, để thoát thân và đổi địa bàn.

Trương An tưởng phen này e khó toàn mạng, nào ngờ lại được Hà Đại Chuy cùng người trong trại cứu thoát. Không chỉ tiêu diệt hết bọn mã phỉ, bọn họ còn tự mình tiễn thương đội ra khỏi địa giới trại Ninh An, không nhận lấy một xu.

Trương An ghi nhớ ơn nghĩa ấy, suốt dọc đường đi đều xưng huynh gọi đệ với Hà Đại Chuy. Về sau, mỗi lần dẫn thương đội ngang qua nơi đó, nhất định sẽ hỏi thăm huynh đệ trại Ninh An ven đường xem Đại Chuy huynh có mặt hay không.

Nếu Hà Đại Chuy có ở đó, thế nào cũng dành chút thời gian hộ tống hắn một đoạn, mà trong trại đã có quy củ không nhận bạc của thương đội, nên Trương An thường chuẩn bị vài vò rượu ngon, nhờ hắn mang về cùng huynh đệ trong trại uống với nhau một trận.

Bấy giờ, Hà Đại Chuy vẫn luôn mang mặt nạ dữ tợn, bởi vậy Trương An cũng chưa từng biết mặt mũi hắn ra sao, nhưng giọng nói thì vẫn nhớ rất rõ.

"Đại Chuy huynh, sao các ngươi lại... lại đến Sở Kinh?"

Trương An có phần thấp thỏm hỏi, bởi đoàn người của Hà Đại Chuy luôn đi phía trước, hắn đành phải len qua đám đông vây quanh mà đuổi theo.

Hà Đại Chuy chỉ vào cỗ xe ngựa phủ lụa đỏ, bên trên chất đầy hòm rương, cười đáp: "Chúng ta đến để đưa gả công chúa Trân Nguyệt."

Đưa gả ư?

Không phải bị quân thượng bắt, vậy là yên tâm rồi.

Trương An thở phào, nhưng ngay sau đó chân mày lại chau chặt.

Đưa gả? Đưa cái gì mà đưa gả?

Đang định hỏi lại cho rõ, thì người vây quanh xem náo nhiệt mỗi lúc một đông, chen lấn xô đẩy khiến hắn nghiêng ngả, đến khi đứng vững thì đã không còn thấy bóng Hà Đại Chuy đâu nữa. Chỉ loáng thoáng thấy hắn há miệng như đang nói gì đó, rồi phất tay cáo biệt.

Trương An không kịp đuổi theo, đành đứng tại chỗ giơ tay đáp lễ.

Đoàn người hơn ba nghìn ấy, đi mãi mới vào hết trong thành.

Vì ngoài ba nghìn nhân mã ra, bọn họ còn mang theo ba trăm cỗ xe ngựa.

Trên mỗi cỗ xe đều chất đầy hòm rương, không rõ bên trong chứa những gì, chỉ biết nhìn sơ qua cũng đủ thấy số lượng rất nhiều.

Dân chúng trong thành theo chân đoàn người đến tận gần Sở cung, mãi cho đến khi bị thị vệ ngăn lại, không cho tiến thêm, mới hậm hực rút lui.

Đám người Mục Thành tiến vào Sở cung, lập tức được Sở Nguyên đón đi dự yến. Ba nghìn tướng sĩ đi theo cũng được chia nhóm ổn thỏa: người thì theo người của Sở cung đi dắt ngựa, người thì phụ trách cùng hạ nhân Sở cung kiểm kê số lễ vật mang theo cho Sở Dao. Từng bộ phận đảm nhận việc riêng, tất bật mà không loạn.
« Chương TrướcChương Tiếp »