Chương 3

Nói tới đây, nàng dừng lại, quan sát sắc mặt của Sở Nguyên.

Ban đầu ông phẫn nộ cực độ, nhưng sau một lúc lại dần bình tâm, do dự một lúc mới mở lời: “Chuyện này liên quan đến danh tiết của con, khó trách con không thể nói ra.”

Sở Dao gật đầu, nhưng không nói thêm gì nữa.

Sự im lặng ấy khiến Sở Nguyên thấp thỏm không yên. Cuối cùng ông thốt lên: “Chỉ là... hắn làm chuyện như vậy, e rằng... là vì thích con?”

“Quân thượng!” Thanh Thanh trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.

Sở Nguyên không buồn để ý đến nàng mà tiếp lời: “Miên Miên, sớm muộn gì con cũng phải thành thân. Nếu sau này gả đi rồi, lại truyền ra chuyện Ngụy thế tử từng lén nhìn con tắm, thì... chung quy cũng không hay.”

Ý ông là... chi bằng gả cho Ngụy thế tử, ít nhất người ta có tình cảm với Sở Dao.

Sở Dao bật cười, trong ánh mắt nàng chỉ còn lại giá lạnh.

“Phụ thân sai rồi! Ngụy thế tử hiện nay đã không còn là kẻ trước kia nữa. Hắn có dã tâm tranh quyền đoạt vị thì sẽ càng quý trọng thanh danh của bản thân hơn bất cứ điều gì. Cho nên, hắn tuyệt đối sẽ không hé ra nửa lời, trừ phi... là có người khác truyền ra ngoài.”

Tim Sở Nguyên run lên, đang định giải thích gì đó thì bị Sở Dao cắt lời: “Hơn nữa, con còn chưa kể hết chuyện năm xưa.”

“Lúc bị bắt, Ngụy thế tử một mực phủ nhận việc rình trộm con tắm. Lúc ấy con định tạm thời ém chuyện này xuống, đợi điều tra kỹ càng rồi mới kết luận. Nhưng bên cạnh con, ngoài người của Sở quốc còn có không ít nô tỳ do Yến Đế phái tới. Có kẻ lập tức mật báo chuyện này với Yến Đế. Yến Đế nổi giận lôi đình, suýt nữa ra lệnh xử trảm Ngụy thế tử tại chỗ.”

“Nếu không vì cân nhắc hắn là trọng thần Ngụy quốc, thì lúc ấy Ngụy thế tử đã mất mạng rồi. Nhưng dù được miễn tội chết, thì tội sống cũng không thể tha. Ngụy thế tử bị đánh 50 trượng, phải nằm liệt giường nửa năm mới hồi phục.”

“Từ đó về sau, mỗi lần người bên cạnh Ngụy thế tử nhìn thấy con đều hận không thể róc xương lóc thịt con. Bản thân hắn oán hận con bao nhiêu thì không cần phải đoán.”

“Phụ thân! Việc liên hôn với Ngụy quốc hoàn toàn vô ích, không thể mang lại bất kỳ lợi ích nào cho chúng ta. Trên dưới Ngụy gia sẽ dè chừng con, nên con không có cách nào thăm dò tin tức hữu dụng. Mai sau nếu Sở - Ngụy có xảy ra biến cố gì, con cũng không có tư cách đứng giữa giảng hòa. Phụ thân hẳn là hiểu rõ mọi chuyện.”

Sở Nguyên trầm tư rất lâu, cuối cùng mới thấp giọng nói: “Ta đã hiểu. Vậy Miên Miên à, con cứ nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ khuyên bảo thúc tổ và những người khác.”

“Đa tạ phụ thân!” Sở Dao nghiêng mình hành lễ.

Sở Nguyên xoay người rời đi, khi định vén rèm bước ra khỏi đình, sau lưng ông chợt vang lên thanh âm trong trẻo của Sở Dao: “Phụ thân, Miên Miên xin hỏi thêm một điều... Hôm nay người đến gặp con, mẫu thân có hay biết không?”

Động tác của Sở Nguyên thoáng khựng lại, rồi ông đáp: “Mẫu thân con không biết! Nhị thẩm con tổ chức một buổi yến tiệc nên đã nhờ bà ấy đến giúp một tay.”

Sở Dao gật đầu, thân mình cũng buông lỏng: “Vậy thì tốt rồi!”

Ít nhất, mẫu thân vẫn còn đứng về phía nàng.

Sở Nguyên như bị kim đâm sau lưng, lập tức xốc rèm trướng rời khỏi đình. Dáng đi của ông như thể có mãnh thú đuổi theo.

Thanh Thanh thấy tâm tình công chúa không yên, bèn khuyên nhủ: “Công chúa đừng tức giận. Người đã phân tích thiệt hơn với quân thượng. Họ cũng biết việc gả ngài sang Ngụy quốc là chuyện vô ích, ắt hẳn sẽ từ bỏ ý định này thôi.”

Sở Dao nhìn theo bóng lưng khuất dần của phụ thân, khóe môi nàng thoáng lộ ý cười. Gả nàng đi... cũng chưa hẳn vô dụng. Ít nhất có thể giúp Ngụy thế tử trút giận.

Còn gì khiến hắn hả dạ hơn là được chính tay xử lý người khiến hắn rơi vào cảnh ô nhục?

Phụ thân... người sẽ nhẫn tâm đến vậy sao?