Chương 29

Chuyện gì vậy?

Trên tường thành, mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi đều quay về phía Sở Nguyên.

Sở Nguyên cũng mờ mịt như những người khác, căn bản không biết Sở Dao có quan hệ với trại Ninh An.

Trại Ninh An ở biên cảnh Yến quốc, vốn là một ổ phỉ.

Sơn trại này được lập vào khoảng bốn, năm năm trước. Lúc đầu không ai để ý, chỉ cho rằng đó cũng giống những trại cướp khác thời loạn thế, bất quá cũng chỉ chiếm núi xưng vương, đánh cướp đôi ba phú thương qua đường mà thôi.

Lại có kẻ cười nhạo cái tên Ninh An: Ninh, là an bình; An, là bình an. Không khí phách oai vũ gì cả, không đủ làm người ta hoảng sợ, có khi còn thấy quá yếu ớt.

Vị trí trại Ninh An lại nằm ngay con đường thương nhân hay qua lại giữa Sở và Yến, xưa nay vốn bị các ổ phỉ tranh giành. Muốn sống những ngày yên bình ở đó thật sự là chuyện không tưởng.

Bởi thế, lúc mới dựng trại, những ổ phỉ quanh vùng đều không coi họ ra gì.

Kết quả, sơn trại mang chút mùi vị văn nhân này lại trong nửa năm dẹp yên mười ba ổ phỉ, thu phục thêm hơn mười ngọn núi xung quanh.

Những đám thổ phỉ chỉ biết cướp bóc, không phân biệt già trẻ, gặp người gϊếŧ người, tội ác chồng chất đều bị quét sạch. Còn những kẻ vì loạn thế, không còn đường sống, buộc phải vào núi làm giặc thì tránh được một kiếp, được Ninh An thu nạp dưới trướng.

Từ đó, trại Ninh An thành bá chủ biên cảnh Yến quốc, lúc bấy giờ mới thu được sự quan tâm của quan viên Yến quốc.

Nhưng bọn họ không trộm không cướp, không làm khó bá tánh, cũng không quấy rối quan phủ. Họ chỉ ở trên núi dựng xóm làng, khai khẩn đất hoang, ngày làm đêm nghỉ, không còn dáng vẻ thổ phỉ cướp bóc.

Đối với thương đội qua đường, họ cũng không quấy rối, đừng nói cướp bóc, ngay cả thu phí qua đường vốn thành thói trước kia cũng không làm.

Thế là vùng đất từng bị coi như đầm rồng hang hổ lại dần hóa thành nơi thái bình.

Đại Yến muốn chiêu hàng nhưng trại Ninh An không buồn để ý, không chịu gặp quân viên, thậm chí còn đuổi thẳng xuống núi.

Khi đó, Yến Đế còn nhỏ, triều chính nằm trong tay thừa tướng Lưu Thừa.

Lưu Thừa giận dữ, phái ba vạn binh mã bao vây tiêu trừ trại An Ninh. Kết quả là Phiêu Kị tướng quân bị chém, lại còn mất đi năm nghìn chiến mã, mất hết mặt mũi. Cho đến nay vẫn bị chư quốc đem chuyện này ra cười chê.

Vì trại Ninh An gần biên cảnh Sở quốc, Sở Nguyên cũng từng ngấm ngầm phái người đến chiêu dụ, mong họ chịu quy thuận.

Nhưng trại Ninh An không đáp ứng, chỉ không đuổi sứ thần Sở quốc xuống núi, mà phái người nói một câu: “Thời cơ chưa tới”, rồi tiễn đi.

Sở Nguyên biết hiện giờ thiên hạ chưa định, trại Ninh An còn muốn quan sát một thời gian, đương nhiên sẽ không tùy tiện đầu nhập phe nào, nên ông cũng không cưỡng cầu.

Huống chi Sở quốc lúc này cũng không rút được binh lực dư thừa để tiến đánh Ninh An, giữ bọn họ kiềm chế Yến quốc mới là việc tốt.

Nào ngờ lúc này, trại chủ Ninh An lại đích thân tới, còn nói là vì Trân Nguyệt công chúa mà đến đưa dâu.

“Quân thượng, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Có kẻ cau mày hỏi.

“Sao ta biết được!” Sở Nguyên quát lớn, đưa tay gọi một hạ nhân: “Đi hỏi công chúa, xem nàng có nhận ra chủ trại Ninh An kia hay không, đi nhanh về nhanh.”

Hạ nhân lĩnh mệnh mà đi. Lại có người hướng về phía Mục Thành và đồng bọn kêu lớn, bảo họ chờ một lát. Họ đã phái người đến tìm công chúa dò hỏi tường tận.

Ngoài thành, bọn kia cũng không vội vàng, vẫn nghiêm chỉnh đứng yên. Ba nghìn người như ba nghìn cọc gỗ, thẳng tắp không động, kỷ luật nghiêm minh khiến người nhìn mà sinh sợ hãi.

Không bao lâu sau, Sở Dao theo hạ nhân bước lên tường thành.

“Nguyên Nương!” Sở Nguyên vội kéo nàng lại, nói: “con xem thử có nhận ra người kia không? Hắn tự xưng là trại chủ trại Ninh An Mục Thành, có thật không?”

Sở Dao đưa mắt nhìn theo phương hướng ông chỉ, thấy nam tử cầm đầu có thân hình cao lớn, quả nhiên chính là Mục Thành.

Nàng mỉm cười nói: “Là Mục đại ca, nhưng có phải trại chủ trại Ninh An hay không thì con cũng không rõ.”

“Không rõ?”

“Vâng, con gặp Mục đại ca khi còn ở Đại Yến, chỉ biết hắn là cháu trai của cố tướng quân Mục Hoài Sơn, còn hắn có phải trại chủ trại Ninh An hay không, con thật không biết.”

“Mục lão tướng quân?”

Bên cạnh có người nghe thấy bốn chữ này, thanh âm run rẩy, suýt nữa thất thố mà nắm chặt lấy tay áo Sở Dao.

“Công chúa, người nói Mục lão tướng quân, không lẽ là… vị tướng quân tung hoành chiến trường không bao giờ bại trận, công nào cũng thắng, trận nào cũng toàn thắng, Mục Hoài Sơn?”

“Đúng thế.” Sở Dao gật đầu.

“Ngày trước Mục gia bị gian thần mưu hại, cả nhà đều bị xử trảm. Ta vốn quen biết Mục đại ca và đệ đệ hắn là Mục Uyên, không đành lòng để hai người chết oan, bèn lén cứu ra ngoài.”

“Về sau vì sợ bị người phát giác, ta không còn liên hệ với bọn họ, không ngờ hôm nay họ lại tới.”

Sở Dao phất tay: “Mục đại ca, đã lâu không gặp.”

Mục Thành cũng phất tay đáp lại.