Chương 27

Sở Dao nhìn ông, lại liếc Mạnh thị một cái, gật đầu: "Vâng. Vậy tối nay con có thể trở lại cùng phụ thân mẫu thân dùng bữa không? Sau khi xuất giá, e là không dễ mà cùng hai người ăn cơm thế này nữa."

Sở Nguyên dịu dàng xoa đầu nàng: "Tất nhiên rồi. Chỉ cần ta có thời gian, trước ngày con xuất giá, mỗi bữa đều có thể cùng nhau."

"Phụ thân đã hứa rồi đấy, không được thất hứa đâu."

"Con nha đầu này!" Sở Nguyên bật cười, nhéo nhẹ mũi nàng: "Phụ thân có khi nào lừa con bao giờ?"

Đã từng rồi đó thôi... Người từng hứa cho ta được tự quyết chuyện hôn sự, nhưng sau cùng lại đổi ý, chẳng phải sao?

Sở Dao cười đứng dậy: "Vậy nữ nhi xin lui, tối sẽ quay lại."

Nói rồi dẫn theo người lui ra, trong phòng chỉ còn lại Mạnh thị và Sở Nguyên.

Sở Nguyên dõi theo bóng con khuất dần, khẽ thở dài: "Miên Miên thật hiểu chuyện."

"Đương nhiên rồi, con bé là nữ nhi của chúng ta kia mà, mà còn là nữ nhi duy nhất."

Đúng vậy. Chỉ tiếc... nếu là nam nhi thì tốt biết bao.

Sở Nguyên lại dâng lên một niềm cảm khái, ông quay đầu nhìn sang Mạnh thị.

"Lần trước bảo nàng kiểm lại của hồi môn mấy vị đệ muội chuẩn bị cho Miên Miên, kết quả thế nào?"

"Đều khớp cả, không khác biệt mấy. Mấy đệ muội cũng vất vả nhiều." Mạnh thị đáp không do dự.

Sở Nguyên chăm chú nhìn thần sắc trên mặt bà, thở dài: "Thật sự đều đúng cả?"

"Phải! Sao quân thượng lại đột nhiên hỏi chuyện này?"

Sở Nguyên không đáp ngay, mà ôm bà vào lòng, một lúc sau mới dịu giọng nói: "Hà tất phải thay họ che giấu? Ta đã biết cả rồi."

Người trong ngực cứng người, ngơ ngác một lúc rồi đứng dậy: "Quân thượng đang nói gì vậy? Ta nghe chẳng hiểu gì cả."

"Không phải nàng không hiểu." Sở Nguyên chậm rãi nói: "Mà là sợ nói ra sẽ khiến mọi người trở mặt, sợ ảnh hưởng đến tình cảm huynh đệ chúng ta, sợ chuyện truyền ra ngoài sẽ khiến ta bị chê cười."

Đường đường là vua một nước, vậy mà lại bị chính thúc bá huynh đệ, thê thϊếp của mình hợp mưu tính toán. Nếu người ngoài biết được, tất sẽ cười nhạo hắn, cười nhạo cả Sở gia.

Hơn nữa, đám huynh đệ và chị em dâu kia còn đồng lòng đổ hết tội lên đầu Khương thị. Khương thị thân cô thế cô, khó mà biện bạch, tất sẽ phải chịu phần lớn trách nhiệm. Tới lúc đó, để giữ thể diện, ông chỉ có thể nghiêm trị, đến cả mạng Khương thị e cũng không giữ nổi.

Khương thị vốn có thân hình yểu điệu, dung mạo kiều diễm, ông quả thực cũng có chút yêu thích nàng. Trong hai người thϊếp, Chu thị chỉ sinh được một đứa con, trong khi Khương thị đã là mẹ của ba hài tử.

Mạnh thị chọn cách nhẫn nhịn, không chỉ giữ thể diện cho ông, còn bảo toàn quan hệ huynh đệ, ngấm ngầm cảnh tỉnh đám người kia, lại giúp ông giữ được Khương thị. Mọi điều bà làm, đều vì suy nghĩ cho ông, sao ông có thể không cảm động.

"Nếu ai cũng hiểu lý lẽ như nàng, thì hay biết mấy, Uyển Ninh à."

Sở Nguyên ôm chặt Mạnh thị, giọng đầy cảm khái.

Mạnh thị lại vẫn tránh né không nhắc đến chuyện kia, mỉm cười ngắt lời: "Quân thượng tới đây chỉ để nói mấy lời khó hiểu này thôi sao? Vậy người mau trở về đi, thϊếp còn phải chọn hỉ phục cho Miên Miên, bằng không sợ không kịp trước ngày thành hôn."

Ngoài Mạnh thị ra, thiên hạ này còn mấy ai dám đuổi ông đi như vậy? Lại có ai không giữ ông lại, mà ngược lại bảo ông mau quay về?

Sở Nguyên bật cười lớn, ôm bà chặt hơn: "Ta sẽ cùng nàng chọn, để Miên Miên có được bộ hỉ phục đẹp nhất."

Một lần chọn như vậy, ông cũng không rời khỏi Phượng Tê Cung nữa. Tối hôm đó cùng Sở Dao và Mạnh thị dùng bữa xong, ông ở lại nghỉ qua đêm. Suốt mấy tháng sau đó cho đến khi Sở Dao xuất giá, ông chưa từng đặt chân tới chỗ hai vị thϊếp thất.

Đó là sự bù đắp cho Mạnh thị, cũng là sự răn đe đối với Khương thị.

Khương thị từng không ít lần viện cớ đau ốm để thu hút sự chú ý, nhưng mấy tháng nay lại ngoan ngoãn dịu dàng, không dám sinh một chút tâm tư nào. Chỉ sợ chọc giận Mạnh thị, lại bị lôi ra chuyện cũ liên quan đến của hồi môn khi trước.

...

Ngày 27 tháng Bảy, tiết trời oi bức. Binh lính canh giữ ngoài cửa thành không có lấy một chỗ râm mát, ai nấy đều như sắp bị thiêu khô đến nơi.

Đang lúc trời đất mịt mờ vì hơi nóng, bỗng từ trên thành vọng xuống tiếng hét lớn: "Đại nhân! Đại nhân! Có kỵ binh tới!"