Chương 26

Sở Nguyên vẫn không tìm được cách nào để ngăn Mạnh thị đem của hồi môn trao cho Sở Dao. Trong lúc bàn bạc chuyện này với mọi người, ông không khỏi cảm thấy phiền toái.

Ông tưởng đâu sẽ bị phản đối kịch liệt, ai ngờ những kẻ trước đó còn lớn tiếng chống đối, lần này lại cùng im lặng, biểu hiện thái độ cam chịu. Không cần đôi co cùng bọn họ, Sở Nguyên dĩ nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, song vẫn cảm thấy có điều bất ổn.

Chờ mọi người giải tán, ông sai người điều tra những việc xảy ra hai ngày qua, đặc biệt là liên quan đến của hồi môn của công chúa.

Sau khi tra xét, cung nhân bẩm báo: của hồi môn của công chúa không thiếu chút nào, hơn nữa ngày hôm qua Khương thị còn tặng thêm rất nhiều đồ quý.

Khương thị?

Hôn sự của Miên Miên đã định từ lâu, trước kia nào thấy Khương thị có ý định cho thêm gì, cớ sao bây giờ lại rộng rãi như vậy?

Sở Nguyên trầm ngâm một lát, phất tay ra hiệu: "Điều tra thêm."

"Dạ."

Cung nhân lĩnh mệnh tiếp tục tra xét, sau đó mang về tin tức khiến Sở Nguyên giận đến mức bóp vỡ chén trà trong tay.

"Ta đã thấy kỳ lạ vì sao bọn họ đột nhiên im re. Thì ra là bị người khác nắm được điểm yếu!"

Vậy mà dám thừa lúc chuẩn bị của hồi môn cho Miên Miên để tư lợi riêng, lại còn tham đến mức ấy, gan cũng lớn thật!

Bọn chúng chẳng lẽ không biết hành động như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc liên minh Sở- Ngụy?

Sở Nguyên giận đến mức hất tung mọi thứ trên bàn xuống đất, hồi lâu sau mới dần bình tĩnh lại, đứng dậy nói: "Tới Phượng Tê cung!"

"Vâng."

Cung nhân lập tức lui ra, chuẩn bị nghi lễ.

Trong Phượng Tê Cung, Mạnh thị và Sở Dao đang cùng xem xét kiểu dáng hỉ phục.

Mạnh thị không ưng ý kiểu dáng mà đám người Ngô thị chọn cho Sở Dao. Dù việc may đo đã bắt đầu, bà vẫn cho dừng lại, dự định làm gấp một bộ khác cho Sở Dao.

"Mẫu thân, thật sự không cần phải phiền như vậy, mặc bộ nào cũng như nhau thôi."

"Sao có thể qua loa được? Miên Miên của ta xinh đẹp như thế, phải mặc bộ hỉ phục lộng lẫy nhất thiên hạ mới xứng."

Mạnh thị kiên quyết, lật từng bản vẽ trước mặt.

Khi Sở Nguyên bước vào, thì thấy hai mẹ con quây quần bên nhau, vừa trò chuyện vừa tươi cười, hệt như chưa từng xảy ra chuyện bị người ngầm chiếm đoạt của hồi môn.

Ông không cho hạ nhân thông báo mà bước thẳng đến chỗ hai người.

Mạnh thị và Sở Dao thấy ông đến, vội hành lễ.

"Quân thượng!"

"Phụ thân!"

Sở Nguyên đưa tay đỡ cả hai đứng dậy, mỉm cười hỏi: "Đang làm gì mà vui vẻ thế kia?"

Mạnh thị chỉ vào bản vẽ trải trên bàn dài: "Hỉ phục Miên Miên quá đỗi tầm thường, ta định trích một phần bạc trong của hồi môn để may gấp cho con bé một bộ mới."

Sở Nguyên gật đầu: "Không thích thì làm lại, có gì đâu. Sao phải dùng tới của hồi môn? Chẳng phải nàng đã định để tất cả lại cho Miên Miên sao? Bộ hỉ phục này cứ lấy từ ngân khoản trong cung là được."

"Sao có thể như vậy?"

Mạnh thị nói: "Ta chọn cho Miên Miên bộ hỉ phục xa hoa thế này, nếu cứ ghi thẳng vào sổ chi tiêu trong cung, truyền ra ngoài e sẽ bị người vin cớ bàn ra tán vào. Ta không muốn Miên Miên khi xuất giá lại bị người chỉ trỏ."

Sở Nguyên nhớ đến đám triều thần từng phản đối Mạnh thị đưa của hồi môn cho Sở Dao, về sau lại đồng loạt im lặng, ánh mắt bất giác trầm xuống.

"Miên Miên là nữ nhi của ta, ta đồng ý để trong cung chuẩn bị y phục cưới cho con bé, ai dám nói nửa lời?"

"Chuyện là..."

"Chuyện này cứ quyết vậy, nàng không cần nhiều lời."

Sở Nguyên dứt khoát cắt ngang.

"Miên Miên vì Đại Sở ta làm con tin tại Yến quốc suốt bảy năm, nay lại vì nước mà gả sang Ngụy quốc, chẳng lẽ đến một bộ hỉ phục mà còn lo không nổi? Kẻ nào có ý kiến, cứ bảo họ đến tìm ta."

Thấy ông có thái độ kiên định, Mạnh thị cũng không nói thêm, chỉ cúi đầu: "Vậy ta thay Miên Miên cảm tạ quân thượng."

Sở Dao cũng bước tới bên cạnh, dịu dàng lên tiếng: "Đa tạ phụ thân!"

Hiền thê hiểu lòng, nữ nhi ngoan ngoãn, Sở Nguyên lại càng cảm thấy chỉ bên cạnh họ, bản thân mới có thể an tâm đôi phần. Cũng chỉ có hai người ấy là chưa từng khiến ông thêm phiền muộn.

"Miên Miên, ta có vài lời muốn nói riêng với mẫu thân con. Con về Ngô Đồng Uyển trước có được không?" Ông ôn tồn nói với Sở Dao.