Trong nội cảnh Đại Yến, giữa vùng núi rừng bị sương mù dày đặc vờn quanh, có một cụm nhà tranh đơn sơ dựng lưng chừng rừng.
Xung quanh nhà có suối nhỏ uốn lượn, tiếng nước róc rách ngân nga, bên trong nhà cũng dùng ống tre dẫn nước suối từ ngoài vào, đơn sơ mà thanh nhã.
Máng tre dẫn đầy nước “rào” một tiếng đổ xuống, trút lên phiến đá bóng loáng bên dưới, vang lên một tiếng “tách” khẽ khàng.
Trong sân, hai ông lão tóc bạc phơ đang ngồi chơi cờ. Giữa làn sương mù dày đặc bao phủ núi rừng, khung cảnh càng thêm huyền ảo, tựa như chốn tiên cảnh nơi trần thế, mà hai người đánh cờ nơi đây cũng chẳng khác gì tiên nhân.
Ván cờ này đã kéo dài đã nửa tháng mà vẫn chưa phân thắng bại. Song trên mặt hai người không hề có vẻ sốt ruột. Họ vừa trầm ngâm tính toán nước tiếp theo, vừa ung dung tán chuyện.
Lúc đó, một thiếu niên ăn mặc như thư đồng chạy vào, tới trước mặt một trong hai người, nói lớn: “Tiên sinh, công chúa sắp thành thân!”
“Công chúa nào?” Một ông lão vuốt râu, thản nhiên hỏi.
“Trân Nguyệt công chúa ạ! Người từng dạy dỗ nàng mà!”
Tay ông lão run lên, quân cờ trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.
Người đối diện bật cười ha hả: “Ta thắng rồi! Thắng rồi!”
“Không tính! Nước cờ này không tính!” Ông lão vội vàng nhặt quân cờ lại.
“Không được! Đã hạ thì không rút lại! Đường đường là Từ Công mà giở trò gian lận à? Truyền ra ngoài không sợ thiên hạ chê cười sao?”
Từ Công thở dài bất đắc dĩ, rồi quay sang nhìn thư đồng: “Chuyện đó thật ư?”
“Thật ạ! Nhược Ngu sư huynh đích thân truyền tin về!”
Từ Công hừ một tiếng: “Gả cho ai?”
“Thế tử nước Ngụy, Ngụy Kỳ!”
“... Ai cơ?” Từ Công nhíu mày, dường như không tin nổi vào tai mình.
“Ngụy Kỳ, thế tử nước Ngụy!” Thư đồng lặp lại.
Từ Công lúc này mới gật đầu, trầm mặc hồi lâu, bỗng bật cười sang sảng.
“Sở Vương đúng là thất sách! Không biết mình vừa tặng đi một viên bảo châu thế nào đâu!”
Ông lão đối diện vuốt chòm râu bạc, cười nhàn nhạt, ánh mắt sâu xa.
“Thế gian luôn có những kẻ như vậy, đem minh châu xem là mắt cá. Đến khi nhận ra thì e rằng đã muộn, hối cũng chẳng kịp.”
Từ Công mỉm cười gật đầu, sai thư đồng mang giấy bút tới, tự tay viết một phong thư gửi về Sở quốc cho Sở Dao. Sau đó ông cẩn thận hong khô mực, niêm phong thư lại, rồi lập một danh mục lễ vật, giao cho thư đồng, dặn chuẩn bị một phần của hồi môn theo danh mục, gửi cùng thư về cho công chúa.
Thư đồng nhìn danh sách quà tặng, có phần do dự: “Tiên sinh, nghe nói của hồi môn công chúa vô cùng phong phú. Hơn nữa bên trại Ninh An cũng chuẩn bị thêm trang rất đầy đủ. Chúng ta chỉ có bấy nhiêu lễ vật... có phải hơi khó coi một chút không ạ?”
Còn chưa đầy một hòm, thật khó tránh khỏi mất mặt.
Từ Công “chẹp” một tiếng, lấy cán bút gõ nhẹ lên trán hắn: “Ngươi biết cái gì? Lễ tuy nhẹ, nhưng tình ý thì nặng, ngươi hiểu câu đó không? Trân Nguyệt là người trọng tình trọng nghĩa. Điều nàng xem trọng đâu phải vật quý nhiều ít, mà là một tấm lòng.”
Chân tình đến nơi, dù chỉ là một bức thư, cũng đủ khiến nàng cảm động.
Chân tình không đến, dù đem núi vàng núi bạc bày ra trước mặt, cũng chẳng động được tâm nàng.
Tỉ như việc Sở Vương không màng ý nguyện của nàng, ép gả nàng sang Ngụy quốc, cho dù có dọn sạch quốc khố làm của hồi môn, sao nàng có thể thực lòng vui vẻ?
Người ấy quá thiển cận! Sở Vương vì lợi ích nhất thời mà gả Trân Nguyệt đi, sau này tất sẽ hối hận.
Trân Nguyệt và Ngụy thế tử, hai người này kết hợp, cũng có vài phần thú vị.
Từ Công mỉm cười, thu lại quân cờ trên bàn, quay sang gọi lão hữu đối diện: “Tới nào, đánh thêm ván nữa.”
Lão hữu lại đứng dậy: “Không được, không được, ta cũng phải về chuẩn bị một phần lễ vật cho tiểu đồ nhi của ngươi. Nếu để nàng biết ta rõ ràng biết nàng thành thân mà không tặng lấy một món lễ, e rằng không vui vẻ gì.”
Từ Công bật cười: “Trân Nguyệt nhà ta đâu phải đứa không biết điều?”
“Hiểu chuyện là việc của nàng, còn đưa hay không là việc của ta. Vạn nhất ngươi, sư phụ nàng, lại thêu dệt vài câu trước mặt nàng, ta có miệng cũng không biện giải nổi!”
Ông vừa nói vừa cười lớn, quay người bước nhanh ra ngoài.
Từ Công nhìn bóng lưng ông: “Lão tiểu tử! Ta giống người như vậy sao?”
Lão hữu không buồn đáp, xua tay rồi rời đi mất.