Chương 24

Sở Dao và Mạnh thị nhận lại của hồi môn thì cho người kiểm kê kỹ lưỡng. Sau khi xác nhận số lượng và chủng loại trên danh sách không thiếu thứ gì, mới cho người đem cất.

Mạnh thị nhìn đống đồ mà Khương thị gửi thêm, không nhịn được cười: “Khương thị hẳn là đã dốc hết những gì tốt nhất trong tay vào đây rồi.”

Một phần là vì bị doạ, một phần là muốn lấy lòng, mong Mạnh thị sẽ ghi tên Sở Gia Ngọc vào danh nghĩa.

Sở Dao đưa tay nghịch một chiếc cửu liên hoàn, mỉm cười nói: “Vậy mẫu thân không ngại nâng đỡ nàng một phen, cũng chẳng tổn hại gì đến ngài.”

Mạnh thị trầm ngâm giây lát, cuối cùng chỉ thở dài: “Chuyện này để sau rồi tính, dù sao hai đứa nhỏ cũng còn nhỏ, chưa vội.”

Sở Dao biết bà vẫn chưa dứt bỏ được khúc mắc trong lòng, không nói gì thêm, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai mẫu thân.

...

Biên cảnh giữa hai nước Yến – Sở có núi non trập trùng kéo dài, thôn xóm và ruộng đồng rải rác đan xen khắp nơi, đường mòn chằng chịt.

Một con bồ câu đưa tin sải cánh phành phạch bay tới một trang trại nhỏ. Chủ trại đang nhóm lửa, nhíu mày khi thấy bồ câu đáp xuống viện mình. Hắn tiến lên bắt lấy con bồ câu, vừa đuổi vừa lớn tiếng gọi: “Lão Mã! Bồ câu nhà ngươi sao lại bay sang sân ta?”

Bên kia vách tường, một nam nhân lùn gầy đang cho bồ câu ăn, cũng lớn tiếng đáp lại: “Ai bảo ngươi cứ cho chúng nó uống nước? Ta nói bao nhiêu lần rồi, đừng có cho nữa, ngươi không nghe!”

“Không phải vì ta sợ bồ câu nhà ngươi khát sao? Ngươi mà ngày nào cũng cho ăn uống tử tế, chúng nó việc gì phải chạy qua chỗ ta kiếm ăn?”

Hắn vừa nói vừa cẩn thận nâng con bồ câu lên, định thả qua bên tường.

Nào ngờ vừa bắt được, đã thấy trên chân nó buộc một ống thư màu đen tuyền, trên ống thư khắc hình một con hùng ưng dang cánh sắp bay, sống động như thật.

Nam nhân lập tức trừng mắt: Đây là...

“Công chúa gửi thư... Công chúa gửi thư!”

Hắn lẩm bẩm hai tiếng, rồi đột nhiên hét to một tiếng, quên cả việc đang nhóm lửa, bỏ luôn nửa đống củi cháy dở, cầm ống thư lao ra ngoài.

Bên kia, nam nhân lùn gầy thấy hắn không trả bồ câu về, còn lớn tiếng gọi theo: “Hà Đại Chuy, bồ câu nhà ta đâu? Hà Đại Chuy?”

Hà Đại Chuy chạy băng qua bờ ruộng suốt mười lăm phút, cuối cùng mới thấy bóng dáng một nam nhân cao lớn đang làm ruộng trên cánh đồng xa.

Người nọ đội nón lá, đang vung cuốc làm cỏ, thấy hắn phóng tới thì chống cuốc đứng dậy, đưa tay lau trán.

“Sao thế? Chạy gấp như vậy làm gì?”

Hà Đại Chuy thở dốc, vừa tới nơi đã đưa ống thư ra trước mặt: “Lão đại... là thư của công chúa!”

Người được gọi là lão đại hơi sững người, đưa tay nhận rồi mở ống thư ra xem. Chỉ vài ba hơi đã đọc xong.

“Lão đại? Công chúa nói gì thế?” Hà Đại Chuy tròn xoe mắt hỏi.

Nam nhân khẽ nhíu mày rồi dãn ra, khóe môi thấp thoáng ý cười: “Công chúa sắp thành thân.”

“A?”

Hà Đại Chuy tròn mắt sửng sốt.

“Gả cho ai? Tên tiểu tử nào may mắn thế?”

“Thế tử nước Ngụy, Ngụy Kỳ.”

“A?” Lần này Hà Đại Chuy kêu lên với vẻ bất mãn.

“Cái tên tiểu tử xưa nay không hợp với công chúa nhà chúng ta! Sao công chúa lại chịu gả cho hắn chứ?”

“Không biết.”

Nam nhân lắc đầu, không nói thêm lời nào, rồi tháo nón lá xuống, quay người đi về phía ngoài ruộng.

“Đại Chuy!”

“Có!”

“Thổi tù và đi, gọi mọi người trở về, công chúa sắp xuất giá rồi.”

“Rõ!”

Hà Đại Chuy lập tức ưỡn thẳng lưng, dáng như quân sĩ, chắp tay hành lễ với nam nhân, rồi quay người chạy về phía đồi, nơi đặt chiếc tù và báo tin.

Mới đi được hai bước, lại nghe tiếng gọi phía sau.

“Sao nữa, lão đại?” Hắn ngoái đầu hỏi.

Nam nhân nheo mắt nhìn về phía xa, nơi có một làn khói đen đang bốc lên, thái dương khẽ giật giật: “Đại Chuy... kia có phải nhà ngươi không?”

Hà Đại Chuy theo ánh mắt của hắn nhìn lại, quả nhiên thấy từng luồng khói đen dày đặc cuộn lên từ hướng nhà mình. Lúc này hắn mới sực nhớ khi nãy ra khỏi cửa thì đang nhóm bếp!

“Ai da trời ơi! Nhà ta cháy rồi!”