Chương 23

Quốc chủ tương lai và mẹ cả bất hòa, đó là chuyện tốt đối với Tam phòng. Bọn họ có thể thừa cơ lôi kéo ấu chủ, khiến hắn nghiêng lòng về phía mình.

Tuy không đích thân ra mặt xử trí, nhưng Mạnh thị lại khéo léo khiến kế hoạch của bọn họ rơi vào ngõ cụt. Ai ngờ... ai ngờ bà lại dễ dàng tha cho Khương thị như thế, chỉ cần Khương thị trả lại của hồi môn cho Trân Nguyệt công chúa là coi như xong?

Tôn thị và Lưu thị không thể tin nổi, còn Ngô thị thì lại thấy chẳng có gì nghiêm trọng. Vừa lấy lại tinh thần, bà lên tiếng khen Mạnh thị rộng lượng, phong thái đúng bậc quốc mẫu.

Mạnh thị đã nói vậy, nếu Tôn thị và Lưu thị còn tiếp lời thì lại giống như cố ý châm ngòi. Vì thế, cả hai đành gượng gạo phụ họa đôi câu, sau đó lặng lẽ lui ra.

Chờ bọn họ rời đi, Mạnh thị mới phất tay với cung nhân bên cạnh.

Cánh cửa nhỏ nối với thiên thính được mở ra, Sở Dao và Khương thị bước ra. Sắc mặt Khương thị trắng bệch, thân thể lảo đảo, được hạ nhân dìu tới trước mặt Mạnh thị, bà ta lập tức quỳ xuống.

“Phu nhân minh giám, chuyện này rõ ràng là Tam phu nhân và Tứ phu nhân dụ dỗ ta, bọn họ mới là chủ mưu!”

Bà ta chỉ vì lợi ích mà bị mua chuộc, đồng ý để họ tạm thời giấu đồ trong cung mình, sau này giữ lại một phần mà thôi.

Mạnh thị không đoái hoài, quay sang vẫy tay gọi Sở Dao đến ngồi bên mình.

“Trong phòng không mở cửa sổ cũng không bật cửa chính, có thấy ngột ngạt không?”

Bà vừa nói vừa đưa tay xoa trán nàng xem có rịn mồ hôi không.

Sở Dao mỉm cười dựa sát vào bên cạnh: “Không đâu, con không sao, nương yên tâm.”

Rồi nàng nhìn về phía Khương thị: “Hôm nay gọi ngươi đến đây không phải để nghe ngươi phân bua ai là kẻ chủ mưu, chỉ để cho ngươi hiểu rõ mình đang làm bạn với một lũ sói lang. Giờ ngươi đã rõ, thì lui xuống đi. Ngày khác trả lại của hồi môn cho ta là được.”

Khương thị ngẩn người, có lẽ không ngờ các nàng lại dễ dàng bỏ qua như vậy. Bà ta quỳ thêm một lúc, thấy hai người thật sự không có ý định trừng phạt nữa, bà ta mới chầm chậm đứng dậy cáo lui.

Khi vừa xoay người đi ra, thì nghe thấy Sở Dao nói với Mạnh thị: “Chờ nữ nhi xuất giá rồi, ngài nghĩ đến việc nhận một đứa trẻ làm con trên danh nghĩa đi. Như vậy đứa nhỏ ấy sẽ trở thành con vợ cả, thay nữ nhi tận hiếu bên ngài.”

Mạnh thị gật đầu: “Ta từng nghĩ đến việc này rồi, vốn muốn nhận Cửu Lang a Ngọc làm con danh nghĩa. Dù sao phụ thân con vẫn luôn xem trọng hắn, đứa nhỏ ấy cũng thông minh. Chỉ là bây giờ... ta lại có chút do dự.”

Thân thể Khương thị khựng lại, đứng sững ngay tại chỗ. Được ghi dưới danh nghĩa của phu nhân, tức là danh chính ngôn thuận làm con vợ cả, sau này kế thừa vương vị cũng thuận lý thành chương hơn.

Huống chi Cửu Lang nay đã tám tuổi, đã hiểu chuyện, dù được dưỡng dưới danh nghĩa của phu nhân thì trong lòng cũng khó lòng quên được mẫu thân ruột.

Chuyện này, đối với Khương thị và Cửu Lang mà nói là đại ân đại phúc.

Sở Dao “dạ” một tiếng: “Con từng gặp Cửu Lang vài lần, quả thật thông tuệ. Chỉ tiếc rằng tuổi hơi lớn, không bằng Thập Nhất Lang dễ giáo dưỡng hơn.”

Thập Nhất Lang là con của Chu thị, năm nay mới sáu tuổi, nhỏ hơn Sở Gia Ngọc hai tuổi.

Hài tử càng nhỏ, ký ức về mẫu thân ruột lại càng nhạt nhòa, càng dễ quên, cũng càng dễ dàng thân thiết với mẹ cả hơn.

Nếu như Thập Nhất Lang được ghi dưới danh nghĩa con vợ cả, vậy Cửu Lang làm sao đây?

Khương thị vừa bước ra đến cửa, toan quay vào nhưng bị cung nhân ngăn lại.

Bà ta đành bất lực quay về cung của mình, rồi sai người thu xếp của hồi môn của Trân Nguyệt công chúa, chuẩn bị đưa trả lại.

Chỉ là, một lần bê ra quá nhiều đồ như vậy dễ khiến người ta chú ý.

Khương thị trầm ngâm suy tính, cuối cùng sai người cho hết của hồi môn vào rương lớn, lại lấy thêm nhiều vật phẩm mới trong cung của mình cho vào, đặt lên trên, che đậy những thứ vốn thuộc về công chúa. Sau đó mới cho người nâng đi, nói là bà ta muốn thêm trang cho công chúa.