Chương 22

Tôn thị sợ nàng lỡ lời, tranh thủ lúc nàng chưa kịp mở miệng, đã vội vàng đón lời mà nhận tội với Mạnh thị.

“Phu nhân, chúng ta thật sự bị Khương thị uy hϊếp nên nhất thời hồ đồ. Chúng ta nghe nàng nói sẽ khấu trừ một phần của hồi môn của công chúa. Chúng ta thực lòng chưa hề động đến một đồng một món nào. Có trời đất chứng giám, nếu ngài không tin thì cứ phái người vào cung của Khương thị lục soát sẽ rõ!”

“Đúng vậy, đúng vậy,” Lưu thị cũng cuống quýt phụ họa: “Ngài nghĩ xem, chuyện này không đem lại lợi lộc gì cho chúng ta. Nếu không bị Khương thị bức ép, chúng ta nào phải làm ra việc ấy?”

Ngô thị đứng chết trân một hồi lâu, đến khi Mạnh thị cất tiếng gọi mới như sực tỉnh, lập tức quỳ xuống.

“Sao hả? Nhị đệ muội cũng tới để tạ lỗi với ta về chuyện của hồi môn à?” Mạnh thị hỏi mà như chẳng để tâm.

Ngô thị nghẹn lời, mặt đỏ bừng. Nhưng nghĩ đến Tam đệ muội và Tứ đệ muội đều đã cúi đầu nhận lỗi, mất mặt thì cũng là mất mặt chung, còn sợ gì nữa? Bà bèn gật đầu đáp: “Đúng vậy! Nói ra thì thật xấu hổ, tuy ta là thím của Trân Nguyệt, nhưng thấy việc sai xảy ra trước mắt lại không ngăn cản. Quả là ta có lỗi.”

Một lời đã khéo léo đẩy mình về vị trí kẻ đứng ngoài cuộc, tỏ rõ bản thân chỉ mắc lỗi dung túng, chứ không trực tiếp nhúng tay vào.

Tôn thị và Lưu thị tức tối trong lòng, âm thầm cắn răng nhẫn nhịn, nhưng không dám hé răng phản bác, sợ chọc giận Tôn thị thì cuối cùng ai cũng không được yên.

Lưu thị lau nước mắt: “Phu nhân, chúng ta nào có ý định động đến của hồi môn của Trân Nguyệt. Nhưng Khương thị nói ngài không có con, còn quân thượng lại luôn dốc lòng bồi dưỡng Cửu Lang do nàng sinh hạ. Tương lai Cửu Lang tất sẽ kế thừa ngôi vị quân chủ.”

“Nếu lúc này không nghe theo nàng, sau này khi Cửu Lang lên làm quốc chủ, e rằng... sẽ khiến chúng ta hối hận vì hôm nay không chịu ra tay giúp nàng.”

Lý lẽ gượng ép đến nỗi Mạnh thị cũng thấy buồn cười, song bà không vạch trần ngay tại chỗ.

Lũ chó cắn nhau, cứ để bọn chúng tự xé xác nhau đi, mình không cần chen vào, kẻo lại bị vấy bẩn.

Chờ ba người kia khóc lóc kể lể xong, Mạnh thị mới ung dung lên tiếng: “Nếu các ngươi là bị người ta bức ép, vậy ta không truy cứu chuyện lần này nữa. Các ngươi về suy xét lại bản thân cho kỹ, mỗi người sao chép Kinh Kim Cang ba mươi lần. Trước khi Trân Nguyệt xuất giá phải dâng lên, coi như cầu phúc cho nàng.”

Sao chép Kinh Kim Cang ba mươi lần? Thế chẳng phải mấy tháng tới các nàng không còn thời gian làm việc gì khác?

Sắc mặt ba người đều biến đổi, song không ai dám phản đối.

Tôn thị hạ giọng hỏi: “Vậy còn của hồi môn của công chúa...”

“Của hồi môn, đương nhiên ta phải thu về.” Mạnh thị điềm nhiên: “Chỉ là, Khương thị dù có lỗi, cũng đã sinh cho quân thượng ba đứa con trai, không có công lao thì cũng có khổ lao. Nể mặt công lao sinh nở của nàng, chuyện lần này tạm cho qua. Ta sẽ bảo nàng âm thầm trả lại của hồi môn, coi như cho nàng một cơ hội nữa để phụng sự cho quân thượng.”

Sắc mặt mấy người Tôn thị bỗng ngây ra, hiển nhiên không ngờ Mạnh thị sẽ nói như thế.

Nhất là Tôn thị và Lưu thị, nét mặt trở nên khó coi, trong mắt thấp thoáng vẻ hoảng loạn.

Theo ý của công công, tốt nhất là để Mạnh thị dẫn người đến thẳng cung điện của Khương thị, lục soát tài vật cho rõ ràng, khiến Khương thị nhục nhã trước mặt Sở gia.

Bên cạnh Khương thị vốn đã có người của bọn họ an bài, đến lúc đó sẽ đổ hết tội lên đầu bà ta, không cho bà ta cơ hội biện giải, thậm chí để bà ta “vô tình” mất mạng tại chỗ. Như vậy, Khương thị sẽ vĩnh viễn câm miệng, mà quân thượng có lẽ cũng vì Mạnh thị ra tay quá tàn nhẫn mà sinh lòng bất mãn.

Sở Gia Ngọc là con ruột của Khương thị, lại là trưởng tử thứ xuất của quân thượng. Bao năm nay quân thượng vẫn luôn dốc lòng bồi dưỡng đứa nhỏ này làm người kế vị. Nếu để hắn tận mắt chứng kiến Mạnh thị dẫn người đến tịch thu tài sản của mẫu thân, còn hại chết mẫu thân, hắn chắc hẳn sẽ ghi hận trong lòng.