Chương 21

Ngô thị biết ông đang lo cái gì, nhân lúc Sở Thao ngừng lại liền vội giải thích: “Đệ muội bảo là chuyện này do sứ thần Ngụy quốc chủ động đề xuất!”

"Bà nói gì?”

Sở Thao ngẩn người.

“Là sứ thần Ngụy quốc đề nghị!” Ngô thị lặp lại, giọng nghiêm túc.

“Họ còn viết thư cho Tam thúc, lại lập cả chứng từ, nói rõ là bọn họ không cần gì cả, chỉ cần công chúa mang theo rương trống xuất giá, chỉ cần làm cho nàng không có của hồi môn là được.”

Dĩ nhiên, các nàng cũng không dám thật sự để Trân Nguyệt mang một đống rương trống, bằng không chưa kịp kiểm tra, người khuân vác mới vừa nâng đã thấy có vấn đề.

Vì vậy, bọn họ vẫn chuẩn bị một ít, nhưng không còn phong phú như ban đầu. Rất nhiều món vốn nói đã sắp xếp xong, kỳ thực hoặc là chưa bỏ vào, hoặc là tráo bằng hàng giả. Phần lớn đã được đưa sang chỗ của Khương thị, thϊếp thất của quân thượng, đợi đến khi Trân Nguyệt xuất giá rồi, sẽ từ từ dọn ra.

Sở Thao nghe xong, sững sờ như hóa đá, hồi lâu mới lấy lại được tinh thần.

Là sứ thần Ngụy quốc đưa ra?

Đã vậy còn nói không cần gì cả, chỉ cần khiến Trân Nguyệt không có của hồi môn?

Không lẽ... đây là chủ ý của Ngụy thế tử?

Trân Nguyệt và Ngụy thế tử vốn có hiềm khích sâu nặng, tất nhiên hắn sẽ không đối xử tử tế với nàng. Một khi nàng sang đến Ngụy quốc, bên cạnh không có ai chống đỡ, không chừng mấy ngày đầu đã bị cắt xén chi tiêu sinh hoạt, đến lúc đó chỉ còn trông cậy vào của hồi môn để sống qua ngày. Nếu nay ngay cả của hồi môn cũng không có…

Lòng Sở Thao chợt lạnh buốt, cả người run rẩy.

Tên Ngụy thế tử kia đúng là... thù hận đến mức đó!

Còn Tam thúc... Khó trách khi biết đại tẩu muốn đem toàn bộ của hồi môn của mình để lại cho Trân Nguyệt, ông ta phản ứng dữ dội đến thế. Thì ra là vì đã sớm ngấm ngầm thỏa thuận với sứ thần Ngụy quốc.

Của hồi môn ban đầu của Trân Nguyệt vốn đã vô cùng hậu hĩnh, nếu lại thêm vào phần của đại tẩu, quả thật quá mức. Bên Ngụy quốc không thể nào thu nhận nổi, càng không thể giấu giếm được.

Rốt cuộc cung điện của Khương thị cũng chỉ lớn có chừng ấy, dù có bày tràn cả tẩm cung, cũng không thể chứa nổi số lượng của cải lớn như vậy.

Không thể giấu thì chỉ có cách để Trân Nguyệt mang đi, mà Tam thúc đã hứa với sứ thần Ngụy quốc sẽ không để nàng mang quá nhiều của hồi môn. Nếu nuốt lời, Ngụy quốc ắt sẽ bất mãn, đến lúc đó lại phải nghĩ cách xoa dịu, thật phiền toái.

Cho nên, cách tốt nhất chính là khiến quân thượng từ bỏ ý định tăng thêm của hồi môn cho Trân Nguyệt. Vì thế, Tam thúc mới sốt ruột vào cung gặp mặt.

“Lão gia, lão gia?”

Ngô thị thấy Sở Thao không nói lời nào, bèn gọi mấy tiếng.

Sở Thao giật mình tỉnh lại, hạ giọng: “Chuyện này không thể làm vậy, tuyệt đối không thể.”

Không kể đến chuyện thư và chứng từ của sứ thần Ngụy quốc đưa cho Tam thúc là thật hay giả. Dù là thật, vạn nhất bên Ngụy quốc trở mặt phủi sạch, đòi kiểm tra ngay tại chỗ, không lẽ Tam thúc còn có thể lôi chứng từ ấy ra làm bằng chứng?

Vậy không phải tự chứng minh ông ta cấu kết với sứ thần Ngụy quốc hay sao?

Tam thúc có thành kiến quá sâu với Trân Nguyệt, nên mới không màng hậu quả gây ra chuyện như vậy. Nhưng ông tuyệt đối không thể để mình bị lôi vào cùng.

Huống hồ, lúc này còn chưa đợi Ngụy quốc kiểm tra, đại tẩu đã muốn kiểm lại của hồi môn một lần nữa!

Không đợi đến mai, chuyện này đã có thể bại lộ!

“Bà lập tức vào cung, đến xin lỗi đại tẩu. Nói là chuyện này do Tam đệ muội và Tứ đệ muội chủ mưu. Bà vì nghĩ mọi người là chị em dâu, không tiện vạch trần, đành mắt nhắm mắt mở cho qua.”

Ngô thị kinh hãi: “Như vậy... không phải sẽ đắc tội với cả nhà Tam thúc sao?”

“Giờ là lúc nào rồi? Còn lo đắc tội với Tam thúc? Trước hết phải nghĩ xem nếu đắc tội đại ca đại tẩu thì hậu quả sẽ ra sao!”

Sở Thao tức đến suýt phun máu: “Huống chi nếu không phải Tam thúc lôi bà xuống nước, bà đâu đến nỗi rơi vào tình thế như bây giờ? Đã bị liên lụy mà còn lo không dám đắc tội người ta, bà thật sự không có đầu óc sao?”

Ngô thị bị mắng co rụt cổ, nghĩ lại cũng thấy có lý.

Tuy trong lòng vẫn thấy tiếc phần của hồi môn đáng lẽ Sở Nhị Nương sẽ có, nhưng hiện giờ ứng phó được cửa ải trước mắt mới là quan trọng nhất.

Bà đáp lời, không dám trì hoãn, vội thay xiêm y rồi vào cung.

Vào đến nơi mới hay Tam đệ muội Tôn thị và Tứ đệ muội Lưu thị cũng đã có mặt.

Các nàng không phải đã đổ hết chuyện lên đầu bà rồi sao?

Ngô thị rúng động, vội vã bước tới.