Chương 20

Lý thì nói như vậy, nhưng Uyển Ninh muốn xử lý của hồi môn của mình thế nào, ông lấy tư cách gì mà ngăn cản?

Sở Nguyên nặng trĩu trong lòng, thoáng thấy hối hận vì đã dễ dàng đồng ý với Mạnh thị.

Sở Đại Sơn dường như nhìn ra tâm tư của ông, lại tiếp lời: “Nếu phu nhân một mực muốn đem toàn bộ của hồi môn cho Nguyên Nương, vậy thì quân thượng nên khuyên nàng nghĩ đến Thập Tam Nương và Thập Ngũ Nương dưới gối Khương thị.”

“Đều là nữ nhi của quân thượng, tuy hai người kia là con vợ lẽ, của hồi môn dĩ nhiên sẽ kém Nguyên Nương đôi phần, nhưng cũng không thể quá chênh lệch phải không?”

“Nếu phu nhân đã chuẩn bị cho Nguyên Nương của hồi môn hậu hĩnh đến thế, sau này hai vị thứ nữ xuất giá thì phải làm sao? Lấy tiêu chuẩn nào để so mà chuẩn bị? Lẽ nào đến khi ấy lại muốn động đến quốc khố nữa sao?”

Đương nhiên là không thể!

Sở Nguyên nhíu mày, phất tay: “Bổn vương hiểu rồi, Tam thúc lui về trước đi, để ta suy nghĩ thêm.”

Sở Đại Sơn biết rõ tính tình ông, hiểu rằng không thể ép quá, nếu không e phản tác dụng, đành khom người rút lui. Trước khi rời khỏi còn quay đầu nhìn về phía Ngô Đồng Uyển.

Muốn mang của hồi môn theo về Ngụy quốc để hưởng phúc? Nằm mơ đi!

Ông hất tay áo bỏ đi. Vừa ra đến cửa cung đã thấy gia nhân nhà mình đang thấp thỏm đi tới đi lui ngay trước cửa.

“Bối rối hốt hoảng, còn ra thể thống gì!”

Sở Đại Sơn quát một tiếng. Gã sai vặt không màng bị mắng, thấy ông ra liền vội vàng chạy đến, ghé tai thì thầm mấy câu.

Sắc mặt Sở Đại Sơn lập tức biến đổi, suýt nữa túm cổ áo hắn: “Ngươi nói cái gì?”

Gã sai vặt khổ sở lặp lại: “Mạnh phu nhân muốn mở rương kiểm tra lại toàn bộ của hồi môn đã chuẩn bị cho công chúa. Tam phu nhân và Tứ phu nhân sai tiểu nhân đến xin lão gia chỉ bảo.”

Mạnh thị vốn là chính thê của Sở Nguyên, theo lẽ phải gọi là Sở phu nhân, nhưng để phân biệt với các vị phu nhân khác trong phủ, mọi người ngầm gọi là Mạnh phu nhân.

Còn Tam phu nhân và Tứ phu nhân là con dâu của Sở Đại Sơn, mấy ngày trước cũng có phần tham dự vào việc chuẩn bị của hồi môn cho Sở Dao.

L*иg ngực Sở Đại Sơn nghẹn một hơi, suýt chút nữa ngã quỵ tại chỗ.

Ông nghiến răng, lại quay đầu nhìn về phía Ngô Đồng Uyển, giận đến nghiến lời: “Yêu nữ!”

“Lão gia, vậy giờ phải làm sao đây?” Lúc này trong phủ Sở Thao, Ngô thị đang cuống quýt hỏi chồng.

Sở Thao vừa mới biết mấy người bọn họ đã động tay động chân vào của hồi môn, tức đến mức chỉ muốn lập tức bỏ vợ.

“Giờ mới biết hỏi ta làm thế nào? Lúc trước âm thầm gian lận, sao không hỏi xem ta nghĩ thế nào?”

Giọng nói đè nén cơn giận, gằn từng chữ.

Ngô thị mặt mày đầy vẻ tủi thân: “Là Tam đệ muội và Tứ đệ muội bàn ra, còn nói là ý của Tam thúc. Hơn nữa những thứ lén rút từ của hồi môn kia cũng không vào tay ta, ta nghĩ chuyện đó không liên quan gì đến mình, nên... nên mới không nói.”

Bà đã không nói thật. Trước đó, Sở Đại Sơn sai hai chị em dâu kia nhắn lại với bà rằng rằng sau này khi Sở Nhị Nương xuất giá, họ sẽ chia lại cho bà một phần từ trong số hồi môn đó. Vậy nên bà mới động tâm.

Sở Thao nghe xong càng giận dữ: “Không liên quan đến bà? Sao lại không liên quan?”

“Bà cũng góp tay vào việc chuẩn bị của hồi môn cho Trân Nguyệt. Nếu chuyện bại lộ, bà không nghĩ sẽ bị liên lụy sao? Đến khi đó, dù không phải kẻ đầu têu, bà cũng không thoát tội đồng mưu!”

“Các nàng bảo sẽ không bị phát hiện...”

“Các nàng nói thì bà tin à?”

Sở Thao không để bà nói hết câu đã quát lên, chỉ hận thê tử hồ đồ, không biết phân phải trái.

“Trong tay Trân Nguyệt có bản danh sách của hồi môn, phía Ngụy quốc cũng có. Vạn nhất khi sứ thần Ngụy quốc mở rương kiểm tra, phát hiện bên trong đã bị các ngươi động tay động chân, thế thì hôn sự liên minh này còn tiếp tục thế nào?”

“Đến lúc đó, làm hỏng đại sự của quân thượng, xem ngài ấy có lột da các ngươi không!”

Theo lễ thường, nhà gái xuất giá, của hồi môn đều phải để nhà trai kiểm tra trước. Làm vậy để tránh về sau sinh nghi ngờ, cho rằng bên nhà trai đã tráo đổi, làm mất danh dự nhà gái.

Huống hồ, Sở Dao là công chúa liên hôn, của hồi môn long trọng thế này, sứ thần Ngụy quốc tất nhiên sẽ yêu cầu kiểm tra.

Nhưng vì số lượng quá nhiều, không thể nào lôi ra xem hết từng món, cho nên bên Ngụy quốc phần nhiều sẽ chỉ chọn ngẫu nhiên vài rương để kiểm tra. Nếu họ đòi kiểm tra xong toàn bộ, hôn kỳ cũng đã trễ mất.

Song dù là chọn ngẫu nhiên, nếu không may lại rút trúng rương có vấn đề, không phải sẽ trở mặt ngay tại chỗ? Dù lúc đó không trở mặt, sau này về đến Ngụy quốc mới phát hiện Sở quốc làm giả của hồi môn, không lẽ sẽ bỏ qua?

Chuyện này thế nào cũng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hai nước. Tam thúc điên rồi sao? Lại dám ra tay trên của hồi môn của công chúa!