Nỗi uất ức nghẹn ứ trong lòng, Sở Dao đờ đẫn nhìn về phía trước.
Bọn họ chỉ thấy vinh sủng của nàng và phong hào công chúa mà Đại Yến ban cho. Nhưng có ai hay, đằng sau đó là bao gian truân, bao đắng cay, chua xót? Cho dù có biết, có lẽ họ cũng không bận lòng để tâm. Dù sao, ngay từ đầu nàng đã bị coi là vật hy sinh cho đại sự quốc gia.
Thanh Thanh thu dọn chén trà, rồi nhẹ giọng khuyên nhủ: “Công chúa, gió nổi lên rồi. Chúng ta nên hồi phủ thôi.”
Tuy đã trở lại Sở quốc ba năm, nhưng vì Đại Yến còn chưa bị diệt, thì Sở Dao vẫn giữ phong hào công chúa Trân Nguyệt. Vì thế, nàng cũng được ban phủ công chúa cho riêng mình.
Chỉ là phủ công chúa này không tọa lạc ở chốn thành thị phồn hoa, mà nằm hẳn trong rừng ngô đồng trên núi.
Sở Dao ngẩng đầu nhìn về phía xa với bóng dáng phủ đệ thấp thoáng sau những tán lá. Nàng chậm rãi lắc đầu: “Bọn họ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Hôm nay sẽ còn có kẻ đến đây, chúng ta cứ ở đây chờ xem.”
Trừ phụ thân và mẫu thân, nàng không muốn bất kỳ ai trong Sở gia được bước chân vào phủ của mình.
Thanh Thanh gật đầu, rồi lấy một tấm thảm nỉ phủ lên đùi nàng để tránh cho nàng bị nhiễm lạnh.
Quả nhiên, sau khi Sở Đại Sơn rời đi thì lại có người tìm đến. Chắc là người đồng hành cùng ông, chẳng qua khi nãy còn chưa ra mặt. Nay thấy Sở Đại Sơn không khuyên nổi nàng, người này đành phải xuất hiện.
Là Nhị thúc? Hay Nhị thẩm? Hoặc ai đó trong Sở gia? Cho dù là ai, nàng tuyệt đối không đáp ứng.
Sở Dao đang mải suy nghĩ thì chợt nghe Thanh Thanh hô một tiếng: “Quân thượng?”
Thân người Sở Dao khựng lại, nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Quốc quân Sở Quốc, Sở Nguyên, đang đứng trên bậc thang. Thấy con gái nhìn mình, ông cúi đầu xấu hổ rồi bước đến, ngồi xuống đối diện nàng.
Dường như ông không biết nên mở lời thế nào, đành trầm mặc hồi lâu mới cất tiếng gọi: “Miên Miên!” Sau đó, lại chẳng biết nói gì nữa.
Sở Dao nở nụ cười cay đắng: “Phụ thân, con từng nghĩ... cho dù là ai đi chăng nữa thì phụ thân và mẫu thân tuyệt đối sẽ không khuyên con thực hiện việc liên hôn này.”
Sở Nguyên càng cúi đầu thấp hơn, đôi tay đặt trên đầu gối siết chặt rồi lại từ từ buông lỏng.
“Miên Miên, con có thể nói cho phụ thân biết lý do vì sao con không muốn gả cho Ngụy thế tử không? Nếu là lý do chính đáng, phụ thân sẽ từ chối giúp con.”
Thanh Thanh nghe vậy, thân mình căng thẳng mới thả lỏng đôi chút, ánh mắt đề phòng cũng dịu đi.
Thấy Sở Dao rũ mắt không đáp, Thanh Thanh nóng ruột thay nàng, bèn lên tiếng: “Quân thượng, xưa nay công chúa không phải là người tùy hứng. Người từ chối là có lý do, chẳng qua là có vài chuyện không tiện nói với người ngoài mà thôi. Mong quân thượng thông cảm cho người.”
Sở Nguyên nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng khi tỳ nữ dám tùy tiện xen lời.
“Như thế nào? Bổn vương cũng là người ngoài sao?”
Thanh Thanh giật thót, co vai lại, không dám lên tiếng nữa.
Sở Dao hít sâu một hơi, ép nỗi chua xót xuống tận đáy lòng: “Phụ thân đương nhiên không phải người ngoài. Nếu người đã hỏi, vậy nữ nhi cũng không ngại nói rõ. Năm năm trước khi nữ nhi còn ở Đại Yến, trong một lần đến biệt uyển tắm suối nước nóng, con tình cờ phát hiện một khe hở trên tường viện. Dường như có ai đó đang lén lút nhìn trộm qua khe hở ấy.”
Sở Nguyên cả kinh, ông căng thẳng hỏi: “Có người nhìn trộm con tắm sao?”
Nói tới đây, sắc mặt ông bỗng đại biến, như nghĩ ra điều gì khó tin: “Chẳng lẽ... là Ngụy thế tử?”
Tay Sở Dao siết chặt, nàng gật đầu: “Dựa theo tình hình lúc ấy, quả thực là như vậy. Khi phát hiện có người nhìn trộm, con lập tức cho người âm thầm vây bắt. Kết quả... kẻ bị bắt lại chính là thế tử Ngụy quốc.”