Chương 19

“Phải tăng thêm của hồi môn cho công chúa à?”

“Muốn mở kho quốc khố sao?”

“Chuyện này sao có thể chấp nhận được?”

Trong điện, lời bàn tán nổi lên tứ phía, ai nấy đều bày tỏ ý kiến, song không ai đồng tình.

“Quân thượng, của hồi môn của công chúa vốn đã rất hậu hĩnh, thật sự không cần phải thêm nữa.”

“Đúng vậy, những năm gần đây tuy Sở quốc quốc thái dân an, khấm khá hơn trước, nhưng quân thượng còn phải thân chinh phương Bắc, lúc đó cần dùng đến bạc trắng. Bây giờ mà trích ngân khố cấp cho công chúa xuất giá, quả thật không ổn.”

Sở Nguyên đương nhiên hiểu rõ điều ấy. Nhưng ông đã hứa với Mạnh thị rồi, sao có thể dễ dàng đổi ý?

Huống chi...

“Phu nhân muốn để lại của hồi môn của mình cho công chúa. Ta tuy là quân chủ một nước, cũng không tiện can dự.”

Của hồi môn vốn là tài sản riêng của nữ nhi khi xuất giá. Năm xưa Sở quốc lâm nguy, Mạnh thị không do dự hiến của hồi môn giúp nước. Nay bà gả con gái, muốn lấy lại cũng là lẽ thường, không có gì là sai.

Triều thần không phải không hiểu đạo lý này, nhưng Sở Dao sắp gả sang Ngụy quốc. Của hồi môn hậu hĩnh đến vậy, không khác nào mang món hời cho Ngụy quốc hay sao?

“Nếu sau này giữa Sở và Ngụy xảy ra xung đột, công chúa dùng của hồi môn giúp Ngụy thế tử, thì phải làm sao?”

Vậy không phải là chính tay bọn họ dâng bạc cho Ngụy quốc à?

Tuy số bạc này chưa đủ lay chuyển đại cục, nhưng cũng là một tài sản lớn. Với Ngụy quốc mà nói, quả là được lợi không ít, bởi sính lễ bọn họ mang sang nào có phong phú đến thế.

Sở Nguyên nghe xong, cười nhạt: “Không có khả năng.”

Miên Miên tuyệt đối không phải người sẽ quay lưng giúp nhà chồng chống lại cố quốc. Huống chi giữa nàng và Ngụy thế tử vốn đã có hiềm khích, không thể nào chung sống hoà thuận, lại càng không thể đem tài vật giúp kẻ thù.

Trong điện, có người biết được uẩn khúc bên trong, cũng gật đầu đồng ý.

Dù vậy, bọn họ vẫn không muốn Trân Nguyệt công chúa mang theo của hồi môn quá lớn như thế xuất giá.

Chưa bàn đến việc liệu có giúp Ngụy quốc hay không, ít nhất đối với Sở quốc, đây đã là một tổn thất không nhỏ.

Sở Thao cũng cảm thấy không yên, song lại không tìm ra được lý lẽ thích hợp để khuyên Sở Nguyên.

Huống hồ chuyện Nhị Nương tự tiện xông vào Ngô Đồng Uyển, ông vẫn chưa có dịp giải thích rõ ràng với đại ca, lại càng không có tư cách mở miệng.

Sau khi ngẫm nghĩ kỹ càng, ông đành đợi đến lúc quần thần lui hết, mới nói chuyện này lại với Tam thúc Sở Đại Sơn, mong ông có thể khuyên nhủ đại ca.

Sở Đại Sơn biết chuyện thì phản ứng dữ dội, lập tức tìm gặp Sở Nguyên.

“Quân thượng, cho dù Nguyên Nương không quay lưng lại với cố quốc, nhưng một khi nàng gả sang Ngụy quốc, rất nhiều việc không thể tự mình quyết định. Nếu Ngụy quốc âm thầm dùng của hồi môn của nàng, hai nước Sở Ngụy lại cách xa, làm sao chúng ta biết được?”

“Còn nữa, nếu Nguyên Nương gặp chuyện ở Ngụy quốc, không lẽ...”

“Tam thúc!”

Sở Nguyên lớn tiếng ngắt lời.

“Trân Nguyệt là đích nữ duy nhất của bổn vương, kính mong Tam thúc cẩn trọng lời nói!”

Nữ nhi còn chưa xuất giá, Tam thúc đã nói đến việc nàng xảy ra chuyện. Tuy trong lòng Sở Nguyên cũng lường trước khả năng đó, nhưng lúc này, không muốn nghe ai nhắc đến.

Có khác nào ông biết phía trước là hố lửa, mà vẫn đẩy con mình vào.

Sở Đại Sơn dựa vào thân phận trưởng bối, không nao núng vì cơn giận của ông, tiếp tục nói: “Lời ta có thể khó lọt tai, nhưng quân thượng, lời thật thường khó nghe. Không thể vì nghe không thuận tai liền gạt đi, không muốn nghĩ đến thì cho rằng không tồn tại.”

“Ngụy thế tử và Nguyên Nương vốn có hiềm khích sâu nặng. Dù trong hôn thư ngài có ghi rõ yêu cầu Ngụy quốc phải đảm bảo Nguyên Nương bình an trong vòng năm năm. Nhưng nay Sở Ngụy vừa mới kết minh, nếu lúc này nàng xảy ra chuyện, lẽ nào ngài vì thế mà phá vỡ thế cục liên minh, cắt đứt giao hảo với Ngụy quốc sao? Lẽ nào nàng mất rồi, lại phái người sang thu hồi của hồi môn ư?”

Đương nhiên là không thể.

Như vậy, số của hồi môn ấy cuối cùng vẫn rơi vào tay Ngụy quốc, thành ra tiện nghi cho họ.

Tuy hiện tại hai nước Sở Ngụy đang kết minh, nhưng tương lai nếu Đại Yến bị diệt, thế cục thế nào cũng sinh biến. Lúc đó, liên minh sớm muộn sẽ tan rã, trở mặt đối đầu chỉ là chuyện sớm muộn.

Vì vậy, cấp của hồi môn cho Nguyên Nương không khác nào dâng bạc cho Ngụy quốc, để họ dùng chính tài vật của Sở quốc quay lại đối địch với Sở quốc.

Một cuộc mua bán thiệt thòi đến thế, cớ gì phải làm?

Sở Nguyên trầm ngâm, một tay chống trán.

“Nhưng ta đã hứa với phu nhân, sao có thể dễ dàng thu hồi?”

“Chuyện ấy không khó.”

Sở Đại Sơn nói: “Phu nhân năm xưa dùng của hồi môn của mình để giúp nước, nay muốn lấy lại cũng là lẽ dĩ nhiên. Quân thượng chỉ cần thuận theo nàng, đem số bạc ấy bổ sung trả lại, chỉ là không thể để nàng đem cả số đó theo Nguyên Nương về Ngụy quốc.”

“Như vậy, một là ngài đã trả đủ của hồi môn cho phu nhân, không ai thiệt thòi. Hai là tránh để của cải rơi vào tay ngoại quốc, khiến bọn họ vô duyên vô cớ mà được lợi.”