Sở Nguyên đành bước tới ngồi xuống bên cạnh bà.
“Uyển Ninh...”
Tiếng gọi nhẹ tựa gió thoảng, tựa như lần gọi “Miên Miên” trên núi Ngô Đồng, gọi rồi cũng dừng lại, không thể nói thêm gì nữa.
Đôi mắt đẫm lệ của Mạnh thị khẽ động, môi run run mở lời: “Miên Miên nói nàng tự nguyện.”
Sở Nguyên trầm mặc, không đáp lời.
Mạnh thị cười khổ, giọng đắng chát: “Nhưng ta biết không phải. Nàng là vì ông, vì ta, vì Đại Sở, nên mới gật đầu đồng ý.”
Sở Nguyên chỉ “ừ” một tiếng, ánh mắt rũ xuống: “Miên Miên xưa nay vốn hiểu chuyện.”
Mạnh thị nghe vậy, nước mắt lại trào ra: “Nhưng ta thà rằng... nàng không hiểu chuyện...”
Mạnh thị vừa khóc vừa vùi mặt vào lòng ngực Sở Nguyên, nghẹn ngào nói: “Ta tình nguyện Miên Miên của ta không hiểu chuyện... thà rằng nó bướng bỉnh, hồ đồ một chút còn hơn...”
Sở Nguyên vốn tưởng bà sẽ tranh cãi với mình, thậm chí nổi trận lôi đình. Nào ngờ bà chỉ thương tâm nép trong ngực ông, nước mắt tuôn như mưa.
Xem chừng... hẳn là đã được Miên Miên khuyên nhủ rồi?
Nữ nhân thổn thức luôn khiến lòng người mềm nhũn. Sở Nguyên đưa tay ôm lấy vai bà, nhẹ giọng an ủi: “Chờ mai sau đại nghiệp thành công, nếu Miên Miên không muốn ở lại Ngụy quốc, ta nhất định sẽ đón con bé về.”
Mạnh thị sụt sịt, trong đáy mắt dường như ánh lên một tia hy vọng.
“Thật chứ?”
“Đương nhiên,” Sở Nguyên khẳng định: “Miên Miên là nữ nhi duy nhất của chúng ta, ta cũng đâu nỡ xa nàng.”
Không nỡ xa? Vậy tại sao rõ biết Ngụy quốc là hang sói đầm hổ, mà vẫn đẩy con bé sang đó?
Trong lòng Mạnh thị cười lạnh, nhưng ngoài mặt không để lộ nửa phần.
“Nhưng Miên Miên cứ thế gả đi, ta vẫn thấy bất an.”
Sở Nguyên nhíu mày, trong lòng có phần không vui.
Lẽ nào bà vẫn muốn khuyên ta thu hồi thánh lệnh, hủy bỏ hôn ước?
Nhưng lúc này, Mạnh thị lại nói tiếp: “Cho nên ta muốn chuẩn bị cho con bé của hồi môn thật chu toàn. Ít nhất để sau này sang Ngụy quốc, bên người nàng không có thân thích thì cũng không đến nỗi thiếu thốn, bị người Ngụy gia xem thường.”
Chuyện này thì...
“Hẳn là vậy.” Sở Nguyên gật đầu: “Nàng là nữ nhi duy nhất của chúng ta, của hồi môn đương nhiên nên hậu đãi một chút.”
Mạnh thị lúc này mới hé môi cười, dịu giọng nói tiếp: “Cả đời ta chỉ có một nữ nhi. Sau này e là cũng không thể có thêm hài tử nào khác. Cho nên ta muốn để lại toàn bộ của hồi môn cho Miên Miên. Chỉ là... như vậy e rằng sẽ phải động đến nền tảng lập quốc, sợ bị người ta dị nghị...”
Mạnh thị xuất thân từ vọng tộc trăm năm ở Giang Châu, hơn nữa bà là người con gái duy nhất trong thế hệ mình nên được trong nhà nâng như trân ngọc bảo vật. Năm xưa khi bà xuất giá, số lượng của hồi môn từng chấn động cả kinh thành, khiến người người mở rộng tầm mắt.
Nhưng về sau, chiến sự liên miên, tai họa bốn phía, quốc khố cạn kiệt, một nửa của hồi môn của bà bị xâm phạm, chỉ còn sót lại phần ít ỏi.
Sau khi Sở Dao sang Đại Yến làm con tin, Sở quốc mới dần được yên ổn, quốc khố từ từ khôi phục. Dù vậy, bà chưa từng mở miệng đòi lại của hồi môn đã mất, người khác cũng không nhắc tới.
Nếu giờ muốn chuẩn bị sính lễ theo đúng quy cách năm xưa bà gả vào Sở cung, tất nhiên phải trích một phần tài vật từ quốc khố để bù đắp.
Dù Sở Nguyên nói sẽ chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh cho Sở Dao, nhưng cũng chưa từng dự tính đến mức xa xỉ như vậy. Giờ phút này nghe yêu cầu ấy, trong lòng không khỏi chần chừ.
Nhưng cúi đầu nhìn gương mặt đẫm lệ của thê tử, rốt cuộc ông không nỡ từ chối. Dù sao, vốn dĩ đó là của hồi môn của Uyển Ninh, nay bà muốn dùng lại cho con gái mình, yêu cầu ấy cũng không quá đáng.
Ông cúi đầu hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt bà, ôm bà vào lòng, dịu dàng nói: “Được, tùy bà.”
Vốn dĩ đó là của ta, tất nhiên phải để ta định đoạt. Mạnh thị cúi đầu tựa trong ngực ông, lạnh lẽo nghĩ thầm.
Sở Nguyên xưa nay ưa thích tính tình ngoan ngoãn thuận lòng của Mạnh thị. Thấy bà an tĩnh dựa vào mình như thế, ông ôm một lúc rồi mới buông ra.
“Vừa hay Miên Miên cũng nói muốn bà kiểm tra lại một lượt của hồi môn do các đệ muội chuẩn bị giúp nàng. Nếu vậy, chi bằng để bà bắt đầu chuẩn bị lại từ đầu. Nếu do đích thân bà giám sát thì nàng cũng sẽ yên tâm hơn.”
Mạnh thị gật đầu đồng ý. Sở Nguyên thấy bà không còn u uất như trước, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Đêm đó, ông nghỉ lại Phượng Tê Cung, sáng hôm sau mới rời đi như thường lệ.
Mãi đến khi ông đi rồi, Mạnh thị mới đứng dậy dùng bữa. Dùng xong, bà xem qua danh sách của hồi môn của Sở Dao lúc trước, khóe môi thoáng một tiếng cười lạnh.
“Hãy truyền ra ngoài rằng ta muốn thẩm tra lại toàn bộ danh mục của hồi môn của công chúa, để xem ai sẽ sốt ruột trước.”
Cung nhân lĩnh mệnh, khom mình lui ra.