Chương 17

Thanh Thanh do dự mấy lượt, cuối cùng đành cất lời: “Công chúa, người thật sự... phải gả sang Ngụy quốc sao? Giữa người và Ngụy thế tử vốn có thù oán sâu nặng. Nay hắn lại bằng lòng cưới người, không cần đoán cũng biết không có ý tốt!”

Hiện giờ trốn đi vẫn còn kịp. Với bản lĩnh của công chúa, chỉ cần bỏ trốn rồi ẩn mình thật kỹ. Cả đời này quân thượng cũng đừng mơ tìm ra.

Sở Dao lại ngồi xuống tấm đệm hương bồ, khẽ cười, vẻ mặt không bận tâm.

“Hắn dám cưới, ta cớ gì không dám gả?”

...

“Nàng dám gả, ta cớ gì không dám cưới?”

Lúc này, tại Ngụy cung, Ngụy Kỳ cũng vừa nói câu tương tự.

Hắn mới hay tin, thì ra phụ thân vẫn đáp ứng hôn sự này dù biết rõ hắn không muốn cưới Trân Nguyệt công chúa. Thậm chí, bọn họ đã định cả ngày thành hôn.

Sau cơn phẫn nộ, hắn lập tức quay về thư phòng. Tuy sắc mặt u ám nhưng không làm gì ầm ĩ, trông có vẻ đã lấy lại bình tĩnh.

Bằng hữu thân thiết và cũng là quân sư của Ngụy Kỳ, Tiêu Cẩn Ngôn là người hắn kết giao sau khi trở lại Ngụy quốc. Tuy mới theo hầu mấy năm gần đây, nhưng Tiêu Cẩn Ngôn cũng khá am hiểu tính tình hắn.

Vị thế tử này vốn ẩn nhẫn, khắc chế, vì vậy mà thường bị cho là cứng nhắc, khô khan. Tuổi còn trẻ nhưng tính tình đã quá già dặn. Hôm nay nhìn kỹ, quả thật hắn có vài phần giống một thiếu niên còn nhiệt huyết bừng bừng.

Tiêu Cẩn Ngôn không nhịn được bật cười, lắc đầu nói: “Ta đại khái cũng hiểu vì sao quân thượng lại quyết định chọn hôn sự này cho ngài.”

Ngụy Kỳ nghiêng đầu nhìn hắn: “Vì sao?”

“Vì Trân Nguyệt công chúa... có thể làm ngài tức giận.”

Ngụy Kỳ sửng sốt, rồi lạnh giọng đáp: “Ta không giận.”

Tiêu Cẩn Ngôn nhìn vẻ mặt rõ ràng “ta tức nhưng không nói” của hắn, không nhịn được cười phá lên.

“Phải, phải rồi, thế tử không tức giận, là ta tức thay ngài đó.”

Ngươi mà tức thay ta? Nhìn bộ dạng ngươi, ta thấy càng giống đang xem chuyện cười của ta thì có!

Ánh mắt Ngụy Kỳ trầm xuống. Bàn tay hắn nắm chặt chén trà, ngón tay siết đến trắng bệch. Nhưng ngay sau đó, hắn nhắm mắt lại, cố ép bản thân bình tĩnh.

“Cười đủ chưa? Cười rồi thì đi làm việc đi. Chuyện tai nạn ở phía nam đã xử lý xong cả chưa?”

Tiêu Cẩn Ngôn vội thu lại nét cười trên mặt: “Chưa, thuộc hạ lập tức đi xử lý.”

Dứt lời, hắn liền xoay người đi, nhưng chỉ đi được hai bước đã nhịn không nổi bật cười thành tiếng. Biết Ngụy Kỳ chắc chắn nghe thấy, hắn hoảng hốt bước nhanh như chạy trốn.

Ngụy Kỳ nhìn bóng lưng hắn, hít sâu mấy hơi, tự nhủ không được nghĩ đến những chuyện cũ nữa. Thế nhưng trong đầu vẫn không ngừng vang lên những âm thanh cười nhạo, từng tiếng, từng tiếng nối tiếp nhau không dứt.

“Ngụy Trệ, Ngụy Trệ, ngươi đi đâu vậy hả?”

“Ngụy Trệ, ta vừa đánh được một con lợn rừng to, ngươi có muốn xem không?”

“Ngụy Trệ, ngươi tránh xa bọn ta ra chút đi, ta ngửi thấy mùi chuồng heo rồi đó!”

Đoàng!

Một quyền nện mạnh xuống mặt bàn, trán Ngụy Kỳ nổi đầy gân xanh.

Không thể chấp nhận được!

Dù chuyện xưa nên theo gió cuốn đi, nhưng nỗi nhục năm nào lại là dấu ấn không thể xóa mờ. Mỗi khi tìm được khe hở, chúng len lỏi ùa vào tâm trí hắn, tra tấn hắn từng phút từng giây, nhắc nhở hắn rằng bản thân mình đã từng chịu nhục thế nào.

Trân Nguyệt công chúa... Trân Nguyệt... cái tên nghe tựa trăng sáng trên trời, vừa trân quý vừa trong sáng.

Thế nhưng với hắn mà nói, đó là vết nhơ suốt đời. Vết nhơ này lại một lần nữa muốn buộc lên người hắn.

Vì sao lại không thể dứt bỏ? Vì cớ gì cứ đeo đẳng không buông!

Ngụy Kỳ tiện tay mở một quyển sách, trong lòng lặng lẽ đọc thầm: “Cái gọi là tu thân chính là tu tâm. Nếu thân chứa đầy sân hận thì không thể tu tâm; nếu thân chứa đầy sợ hãi thì không thể tu tâm; nếu thân chứa đầy vui mừng thì không thể tu tâm; nếu thân chứa đầy lo lắng thì không thể tu tâm.”

"Tâm không có, thấy mà không thấy, nghe mà không nghe, ăn mà không nếm. Đây chính là tu thân: chính tâm..."

...

Khi Sở Nguyên bước vào Phượng Tê Cung, Mạnh thị đang quỳ gối xuất thần bên bàn dài.

Lúc còn trẻ, bà từng là đệ nhất mỹ nhân của Sở quốc. Dù sắc xuân đã phai, khóe mắt đã hằn những nếp nhăn mảnh như tơ, nhưng qua đường nét ngũ quan kiều diễm, vẫn có thể nhìn ra vẻ khuynh thành năm xưa.

Đặc biệt là sau khi Sở Dao trở về, tâm tình bà khởi sắc, cả người như trẻ lại mấy phần.

Thế nhưng lúc này, bà ngồi lặng lẽ một mình, thất hồn lạc phách. Bà như quay về những tháng ngày uể oải ủ dột vì Sở Dao bị giam cầm nơi đất khách. Bà tựa đóa hoa tổn thương trong gió mưa, khiến người thương xót khôn nguôi, nhưng lại không dám tới gần, sợ bị cuốn vào màn mưa dai dẳng quanh bà, rồi vĩnh viễn chẳng còn thấy được ánh nắng.

Sở Nguyên nhất thời do dự, trong lòng chợt muốn rời đi. Đúng lúc đó, Mạnh thị ngẩng đầu nhìn thấy ông, nước mắt lã chã rơi xuống.