Hôm sau, Mạnh thị trở về từ Ân Nghiệp Tự. Sau khi biết chuyện, ban đầu bà vốn định vào cung tìm Sở Nguyên. Nào ngờ giữa đường đã bị Sở Dao ngăn lại, đưa về Ngô Đồng Uyển.
“Mẫu thân, người đừng tức giận. Đều là Miên Miên tự...”
“Con không cần nói với ta rằng con tự nguyện! Con là nữ nhi của ta, quân thượng là trượng phu của ta, ta còn không hiểu rõ hai người sao? Các ngươi từng người... từng người một...”
Bà nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi.
“Ta đã từng rứt ruột đưa con đi một lần. Lần này, ta tuyệt đối không để con phải hi sinh lần thứ hai.”
“Nếu quân thượng không đồng ý, vậy hãy gϊếŧ ta trước. Ta chết rồi thì mới được đưa nữ nhi của ta sang Ngụy quốc!”
Thà bà chết còn hơn phải tận mắt chứng kiến nữ nhi một lần nữa rời xa vòng tay mình, mà lần chia ly này sinh ly tử biệt. Vậy sống hay chết thì có khác gì nhau?
Nhìn ánh mắt quyết liệt, tuyệt đối không nhượng bộ của mẫu thân, sống mũi Sở Dao cay xè. Trong lòng nàng dâng lên một dòng suối ấm áp, khiến nàng nghẹn ngào không nói nên lời.
Nàng tựa đầu vào vai Mạnh thị, nhẹ giọng thưa: “Mẫu thân, đúng là Miên Miên không sẵn sàng gả đi, nhưng cũng không hoàn toàn không muốn. Một khi con khăng khăng cự tuyệt, con thà chết còn hơn, chẳng lẽ phụ thân còn định gả một xác chết sang Ngụy quốc sao?”
Mạnh thị vừa lau nước mắt, vừa vuốt ve má nàng.
“Con đừng nói vậy! Kỳ thực, con vẫn là không muốn. Chỉ vì con bị ép đến bước đường cùng, không thể không cúi đầu nhẫn nhịn. Con không nói ra, nhưng ta biết trong lòng con vẫn canh cánh nghĩ cho Đại Sở, nghĩ cho cha mẹ, nên con đành chịu uất ức thuận theo yêu cầu vô lý của phụ thân con.”
“Miên Miên à, con đã làm con tin cho Đại Yến suốt bảy năm. Con đã hi sinh vì Sở quốc quá nhiều. Con không cần phải tiếp tục như thế nữa.”
Lần này đâu giống mười năm trước? Lúc đó, nếu Sở quốc không phái người sang làm con tin, quân Yến sẽ có cớ đánh chiếm họ ngay. Nhưng nay, Đại Yến đã suy tàn, khí số tận rồi. Sở quốc chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội này kết minh với Ngụy quốc để thu lợi mà thôi.
Có vô sớ cách kết minh, cớ sao nhất định phải dùng đến hôn nhân?
Cho dù là liên hôn, cớ gì nhất định phải là Miên Miên của bà?
Đơn giản vì họ coi trọng cái danh “Phượng nữ” của Miên Miên, muốn lợi dụng nàng để thể hiện thành ý của Sở quốc đối với Ngụy quốc mà thôi.
Chỉ vì thế mà phải đẩy nữ nhi của bà đi ư?
Trong lòng Sở Nguyên phải cứng rắn, lạnh lẽo đến nhường nào? Miên Miên cũng là con gái của ông kia mà!
Mạnh thị vừa bi thương vừa phẫn nộ, dẫu thế nào bà cũng không thể chấp nhận quyết định này.
Sở Dao sợ bà thật sự làm ầm lên với Sở Nguyên, bèn khom người, ghé tai bà thì thầm mấy câu.
Mạnh thị kinh ngạc, quay phắt đầu nhìn nàng, giọng run run: “Miên Miên, con nói... thật sao?”
“Thật ạ.” Sở Dao gật đầu.
“Mẫu thân đừng lo cho con. Nếu không có mười phần chắc chắn, con tuyệt đối sẽ không thuận theo yêu cầu vô lý của phụ thân.”
“Con ở Đại Yến tuy không học được gì nhiều, nhưng bản lĩnh bảo toàn tính mạng cũng không ít. Con còn tích lũy được vài mối nhân mạch hữu dụng. Dù sang Ngụy quốc không thể tự do như khi còn ở bên mẫu thân, nhưng cũng không đến mức lâm vào cảnh khốn cùng, không giữ được mạng sống.”
“Ngay cả chốn ăn thịt người không nhả xương như Yến Kinh mà con còn sống được, chẳng lẽ sang Ngụy quốc lại gặp phải cảnh ngặt nghèo hơn sao?”
Mạnh thị vẫn hoài nghi trước những lời nàng vừa nói.
Sở Dao nép vào lòng mẫu thân, tìm một tư thế dễ chịu, lại tiếp lời: “Mẫu thân, nay đại thế đã định, con dù muốn hay không cũng phải gả sang Ngụy quốc. Dù người có tranh luận với phụ thân thì cũng không thể thay đổi được kết cục này. Cần chi phải cãi vã đến nỗi bất hòa, khiến gia đình tan vỡ?”
“Hơn nữa, bởi vì con sắp phải sang Ngụy quốc, người càng phải biết thương lấy mình, giữ gìn sức khỏe cho thật tốt. Bằng không, khi con đã sang Ngụy quốc, còn ai để con nương tựa? Còn ai ở Sở quốc này có thể lên tiếng cho con? Khiến phụ thân còn nhớ đến con mà quan tâm?”
Con gái lấy chồng như nước chảy khó quay đầu. Sở Nguyên tuy giờ còn mang vài phần áy náy với nàng, nhưng thứ áy náy ấy có thể kéo dài bao lâu?
Mạnh thị cũng hiểu rõ đạo lý trong đó. Qua cơn bi phẫn, sắc mặt bà dần trở nên tiêu điều, ảm đạm.
“Chung quy ta vẫn không bảo vệ được con... Miên Miên, mẫu thân vô dụng, không bảo vệ được con...”
Bà vừa thổn thức vừa khóc nấc, hai tay siết chặt lấy Sở Dao.
Sở Dao vỗ lưng bà, dịu dàng an ủi. Nàng tựa đầu vào vai mẫu thân, cứ thế lặng im hồi lâu. Nàng biết, một khi rời khỏi Sở quốc... nàng không thể còn được dựa vào vòng tay ấm áp này nữa.
Mạnh thị khóc một lúc lâu mới cảm thấy không nên để con gái dỗ dành như vậy nữa. Lúc này bà mới đứng dậy lau nước mắt, lại trò chuyện thêm vài câu với Sở Dao rồi mới trở về Phượng Tê Cung.