Chương 15

Bốp!

Sở Thao giáng thẳng một bạt tai vào mặt nàng, sắc mặt u ám như sấm sét.

Đó là lời huynh trưởng đã thổ lộ trong lúc hai người đối ẩm thâu đêm.

Là lúc huynh trưởng ôm chí lớn, đặt kỳ vọng vào tương lai khi cơ đồ đã thành. Ông hằng mong có ngày đánh hạ Đại Yến, biến Yến Kinh thành Sở Kinh, đem hoàng cung Đại Yến trở thành hoàng cung Sở Quốc. Đến lúc đó, tòa Sở Cung hiện tại chẳng phải cũng trở nên vô dụng hay sao?

Nghe đại ca hào hùng bày tỏ chí lớn, ông thuận miệng khen ngợi vài câu, nói nếu nơi này bỏ đi thì chẳng bằng ban cho ông làm phủ đệ, đỡ uổng phí cơ ngơi.

Đại ca đang cao hứng, liền vui vẻ đáp: nếu thực có ngày đó, Sở Cung tặng cho hắn thì có làm sao? Đừng nói là tòa Sở Cung này, cho dù là cung điện tốt hơn, địa thế rộng hơn, tất thảy đều có thể nằm trong tay huynh đệ bọn họ!

Vậy mà chỉ vì thuận miệng nhắc qua với Ngô thị, ai ngờ bà lại kể cho Nhị Nương, để rồi bị con gái mình bóp méo trắng trợn đến vậy!

Giờ thì hay rồi! Nghiệp lớn còn chưa thành mà nữ nhi đã để lộ dã tâm với Sở cung.

Huynh trưởng là người đứng đầu một nước, lại có tính đa nghi cẩn trọng, vạn nhất hiểu lầm rằng ông cũng có tâm tư đó, thì bao lời ca ngợi, bao tin tưởng trước đây, chẳng phải sẽ trở thành vết rạn trong tình huynh đệ hay sao?

Oái oăm thay, cái đứa nghiệt nữ này lại vẫn không hiểu mình sai chỗ nào!

Ngô thị lúc đầu còn không hiểu vì sao trượng phu lại nổi trận lôi đình đến vậy, đến khi nghe Nhị Nương lý lẽ hùng hồn kể ra mọi chuyện, thì sợ đến mức hít mạnh một hơi khí lạnh.

“Trời ơi con của ta... Con... con thật sự nói những lời ấy ư?”

Sở Nhị Nương sống đến mười lăm tuổi, chịu phạt nặng nhất cũng chỉ là bị cấm túc mấy ngày, chưa từng bị đánh bao giờ, huống gì lại là do chính phụ thân mình ra tay.

Cái tát vừa rồi như giáng cả trời đất xuống đầu nàng, đến khi hoàn hồn lại, nàng ngẩng đầu, cổ cứng đờ, giọng the thé phản kháng: “Đúng là con nói! Thì sao nào? Đó là chuyện quân thượng hứa hẹn với phụ thân, vì sao con không được nhắc tới? Tương lai Sở cung là nhà ta, Ngô Đồng Uyển là của con! Con muốn vào thì vào, muốn ở thì ở, tương lai...”

“Câm miệng!”

Chát!

Lần này lại là một cái tát nữa vang lên, nhưng không phải từ Sở Thao, mà là từ chính Ngô thị.

Ngô thị sau khi tát con xong thì cũng sững người, một lúc lâu mới hoàn hồn, nước mắt lã chã rơi đầy mặt.

“Nhị Nương à, những lời đó... tuyệt đối không thể nói bừa! Chỉ một câu sai lầm, cả nhà ta mất hết đấy con ơi!”

Xưa nay, gần vua như gần cọp. Nhà bọn họ sở dĩ có được địa vị như hiện tại, toàn là vì Sở Thao là em ruột cùng mẹ với quân thượng, lại luôn một lòng trung thuận, nên dù có chút lỗi nhỏ cũng không lo bị trị tội.

Nhưng nếu để quân thượng sinh lòng nghi kỵ, thì...

Nghĩ tới đây, Ngô thị liền giơ tay tát mạnh vào mặt mình một cái.

“Lỗi là ở ta, ta nói với con mấy chuyện đó làm gì! Tất cả đều tại ta!”

...

“Tất cả đều tại ta, đều là lỗi của ta!”

Thanh Thanh vừa nói vừa bắt chước dáng vẻ Ngô thị, giả vờ tự tát lên má mình vài cái, nhưng lời nói lại mang theo tiếng cười khoái chí.

Sở Dao chống cằm, nhẹ giọng bật cười: “Đúng là đáng trách thật.”

Nhị thúc quanh năm phò tá phụ thân, mọi chuyện trong nội trạch đều giao cho Nhị thẩm lo liệu, kết quả là nuông chiều Nhị Nương thành ra nông cạn, vụng về như hiện nay.

Cũng coi như Nhị thẩm thông minh, biết dùng cách này gánh tội thay cho con gái, bằng không hôm nay Sở Nhị Nương đã bị Nhị thúc cho cạo đầu đi làm ni cô rồi.

Lúc này Sở Thao còn thầm thấy may mắn, may mà trước nay vẫn để tâm duy trì quan hệ trong cung, nhờ vậy có người kịp thời tiết lộ chuyện xảy ra sáng nay. Bằng không, nếu không kịp thời hóa giải hiểu lầm với đại ca, sau này sợ rằng sẽ rước lấy đại họa.

Ông đâu biết rằng, tin tức này vốn dĩ là có người cố tình để lộ cho ông biết.

Mà ngay lúc này, chuyện xảy ra trong phủ bọn họ đã sớm được truyền tường tận đến tai Sở Dao.